Quan Hệ Việt-Trung/China-Vietnam Relations /Hãy phơi bày những điều ngang trái và phi pháp trong các hiệp định Việt-Trung !














Hãy phơi bày những điều ngang trái và phi pháp trong các hiệp định Việt-Trung !



Bùi Tín



Các bản đồ dưới đây tự nó nói lên nhiều điều, có khi hùng hồn hơn những bản kết tội. Bản đồ 1 1. Theo Hiệp ước Pháp--Trung Quốc năm 1887, đường phân giới hành chính trong vịnh Bắc Bộ là đường màu đỏ, từ điểm biên giới (giữa Móng Cái và Đông Hưng) vạch thẳng xuống phía Nam, theo đường kinh tuyến 103°03’18» Đông. Đường này chia Vịnh Bắc Bộ làm hai, phía Tây là của Việt Nam (62%), phía Đông là của Trung Quốc (38%). Vịnh Bắc Bộ, đo đến «đường đóng cửa Vịnh» (ligne de fermeture), vạch từ Vĩnh Linh qua đảo Cồn Cỏ đến mũi Oanh Ca (Tây Nam đảo Hải Nam).



2. Theo Hiệp định Việt--Trung về phân chia Vịnh Bắc Bộ ký ngày 25--12--2000 thì đường phân giới mới có thay đổi nhiều so với đường phân giới hành chánh 1887 nói trên. Ở phía Bắc, Việt Nam có được thêm một diện tích nhỏ chừng hơn 2.000 km2 ở cửa sông Bắc Luân ra, nhưng lại mất một diện tích lớn đến 12.000 km2 ở phía Nam, lại ở vùng trung tâm Vịnh Bắc Bộ.



-- Bước vào đàm phán, Việt Nam «xin» nhượng 1% diện tích cho Trung Quốc, chỉ giữ tỷ lệ 61%, nhưng Trung Quốc nhất mực đòi chia đôi 50/50, và sau cùng «chịu» nhận tỷ lệ 53,23% trên 46,77%. Với tỷ lệ mới, Việt Nam bị mất hơn 10.000 km2, lại là vùng trung tâm, béo bở nhất, có nhiều hải sản, tiềm năng hơi đốt, dầu mỏ cùng các quặng khác.



-- Khi bước vào đàm phán, Việt Nam đề ra yêu cầu đường phân tuyến đi qua điểm trung tâm, giữa đảo Bạch Long Vĩ (của Việt Nam) và đảo Hải Nam (của Trung Quốc), nhưng phía Trung Quốc bác bỏ yêu cầu ấy, đòi đường phân giới đi qua các điểm trung tâm giữa bờ biển phía Tây đảo Hải Nam với ven biển Việt Nam từ Hải Phòng đến Vĩnh Linh.



-- Theo các tiêu chuẩn quốc tế để giải quyết một vùng biển nửa kín như Vịnh Bắc Bộ, phía Việt Nam đều có lý do áp đảo :


a. Đường cơ sở ven bờ biển và quanh các hải đảo của Việt Nam gần gấp đôi phía Trung Quốc.


b. Số đảo của Việt Nam chính thức là 1.300, nếu kể cả các hòn đảo nhỏ là gần 2.000, còn phía Trung Quốc chỉ có.. .. 6 đảo !


c. Số dân sống bên bờ Vịnh, phía Việt Nam là 20 triệu (nếu tính cả Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ là gần 40 triệu), phía Trung Quốc là 6 triệu (nếu tính cả số dân ở phía Đông đảo Hải Nam, bên bờ Thái Bình Dương, là 9 triệu).


d. Về đóng góp cho hình thành Vịnh, các con sông ở Việt Nam vừa nhiều, vừa có lưu lượng lớn, tải phù sa gấp hàng chục lần phía Trung Quốc.


Bản đồ 2


Theo Hiệp định đánh cá chung trong Vịnh Bắc Bộ, cũng được ký ngày 25--12--2000, hai bên thỏa thuận thành lập «vùng đánh cá chung» rộng 61 hải lý, ở phía Nam lên đến vĩ tuyến 20°, chiều rộng từ đường phân tuyến vạch ra mỗi bên 30,5 hải lý.


Diện tích toàn Vịnh Bắc Bộ là 120.000 km2. Vùng đánh cá chung rộng 33.500 km2, chiếm 27,9% diện tích của toàn Vịnh, cách bờ biển của hai bên chừng 30 hải lý. Hiệp định về đánh cá chung có giá trị 15 năm.


-- Có thể thấy rõ phần của Trung Quốc góp vào vùng đánh cá chung hầu hết là nằm trong vùng họ vừa được phía Việt Nam nhượng cho (!).


--Hai bên còn thỏa thuận lập thêm một «vùng quá độ» ở phía Bắc đảo Bạch Long Vĩ, chủ yếu trong vùng biển của Việt Nam, nhằm cho tàu hai bên cùng đánh cá trong thời hạn 4 năm.





Những vấn đề người dân Việt trong và ngoài nước đang quan tâm


Những người cầm quyền cao nhất và bộ máy tuyên truyền bênh vực họ cho đến nay vẫn giữ kín nội dung các hiệp ước và hiệp định Việt--Trung đã ký. Họ chỉ cho người thừa hành và kẻ phát ngôn xoa dịu dư luận rằng : việc ký kết là công bằng, là thỏa đáng, là có lợi cho các bên, là đóng góp tích cực cho hòa bình, hữu nghị, đổi mới, hợp tác.


-- Chúng ta cần đấu tranh liên tiếp và bền bỉ, đòi công khai hóa các hiệp ước và hiệp dịnh, theo chính phương châm mà họ đề ra : dân biết, dân bàn, dân kiểm tra.


-- Yêu cầu quốc hội mới khóa 11 sẽ khai mạc vào đầu tháng 7--2002 thảo luận về các hiệp ước và hiệp định đã ký; ở trong nước, bà con ta nên yêu cầu quốc hội ra quyết định thành lập một ủy ban của quốc hội đặc trách nghiên cứu về các văn bản đã ký, đồng thời lên các vùng biên giới để diều tra tại chỗ về tình hình mọi mặt, về các cột mốc cũ, mới, đã di chuyển (cán bộ quân sự trong nước am hiểu tình hình cho biết : thời Pháp có 300 cột, nay còn 50 cột cũ, có 142 cột đã bị dời chỗ và có 70 cột mới làm giả cột cũ. Cột bị dời chỗ và cột mới giả làm cột cũ đều do lính Trung Quốc di chuyển hoặc mang sang chôn khi chúng đánh sang và lấn chiếm suốt từ 1978, 1979 và 1993. Quốc hội khóa 11 vẫn chỉ là một trò cười : đảng chọn, dân bầu, nhưng đây là một thử thách sơ đẳng nhất về bản chất của cái gọi là »đổi mới», cũng là một thử nghiệm về cái gọi là «cải cách hành chính», «xây dựng cơ chế mới» mà họ đề ra.


-- Được biết phía Trung Quốc rất sốt ruột, yêu cầu phía Việt Nam phải thông qua sớm hiệp định phân chia Vịnh Bắc Bộ và hiệp định hợp tác nghề cá (lẽ ra đã thông qua năm 2001). Các chiến sĩ dân chủ ở trong nước đang dẫn đầu cuộc đấu tranh đánh động mạnh mẽ dư luận nhằm ngăn chặn việc quốc hội khóa 11 sẽ lén lút thông qua hai hiệp định trên, đòi hủy bỏ hiệp ước về biên giới trên bộ mà quốc hội khóa 10 đã thông qua một cách «mù mờ», có thể gọi là mờ ám hồi tháng 6--2000.


-- Công đầu để dư luận trong và ngoài nước biết đến các hiệp định bất bình đẳng Việt--Trung thuộc về các chiến sĩ dân chủ trong nuớc, từ cụ Đỗ Việt Sơn ở Hải Phòng, đến nhà luật học Lê Chí Quang, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà khoa học Nguyễn Thanh Giang, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà nghiên cứu Trần Khuê, nhà báo Phạm Quế Dương, cũng như các sinh viên ở Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hải Phòng.. .. đang dùng internet để truyền nhanh các tin tức về cuộc đấu tranh đang lan rộng này. Họ đang bị bộ máy an ninh trả thù một cách hung hãn và hèn hạ, nhưng đang được nhiều đồng bào, cán bộ và chiến sĩ quí mến và kính trọng.


-- Dư luận trong nước còn khá xôn xao về những mưu đồ kinh tế của Bắc Kinh : hàng lậu tràn qua biên giới, sức ép đòi Hà Nội nhượng cho các dự án đầu tư lớn về sắt thép (mở rộng khu gang thép Thái Nguyên), thầu nhà máy thủy điện Lai Châu, sân vận động Hà Nội và khai phá quặng nhôm ở Lâm Đồng, với sự có mặt mới đây của bộ trưởng thương mại tàu Thạch Quảng Sinh.. ..


-- Dư luận của các nhà kinh tế học và giới kinh doanh quốc tế ở Pháp, Mỹ, Anh, Canada đều cho rằng các vụ đấu thầu của Bắc Kinh nhằm đầu tư vào Việt Nam là rất tai hại cho phiùa Việt Nam vì giá thường đã cao, kỹ thuật lại rất thấp, lạc hậu so với nhiều nước khác. Dân Việt Nam đã phải trả giá nặng nề cho khu gang thép Thái Nguyên, nhà máy phân đạm Bắc Giang, khu công nghiệp Việt Trì.. ..


-- Các anh em cựu chiến binh sinh hoạt ở Câu Lạc Bộ Ba Đình, Hà Nội, bàn nhiều về đòn võ tàu khá hiểm của các vị trùm bành trướng Bắc Kinh : chiếm Ải Nam Quan ở trên đất liền, một cửa ngõ chiến lược hiểm yếu hướng thẳng về thành Thăng Long, đồng thời tạo bàn đạp chiến lược ở vùng quá độ quanh đảo Bạch Long Vĩ để nhắm thẳng vào Hải Phòng và Hà Nội, tạo nên thế gọng kìm lợi hại trong chiến lược mới của Trung Quốc ở thế kỷ 21.


-- Ở trong nước, các chiến sĩ dân chủ đã tỏ ra rất phấn chấn khi được biết ở hai nước cộng hòa Tadjikistan và Kirghizistan cuộc đấu tranh của nhân dân đã nổ ra khi hay tin về các hiệp định nhượng đất cho Bắc Kinh. Ngày 23--5, chính phủ Kirghizistan đã buộc phải từ chức trước cuộc đấu tranh của 11.000 nhân dân biểu tình và tuyệt thực đòi tự do báo chí, đòi công khai hóa các hiệp ước bí mật, đòi dân chủ hóa cuộc sống chính trị. Trước đó, nghị sĩ Azimbek Beknazarov, người đưa ra công khai vụ nhượng 900 km2 đất cho Trung Quốc, đã bị bắt giam và sau đó đã được tự do. Cuộc khủng hoảng chính trị ở hai nước nói trên còn đang nổ tiếp.


-- Các chuyên viên am hiểu tình hình kinh tế cho rằng ở Trung Á cũng như ở Đông Nam Á, cái mũi Bắc Kinh tỏ ra rất thính đối với mùi dầu hỏa và hơi đốt bốc lên từ Vịnh Bắc Bộ cũng như từ đất Kirghizistan và Tadjikistan. Nhiều bạn bè nhắn với Việt Nam rằng : chớ có nhượng bộ Trung Quốc, họ sẽ lấn tiếp. Hiện nay về kinh tế, họ còn yếu, họ cần thời gian 10, 15 năm. Nếu biết tạo thế, Việt Nam sẽ đi nhanh hơn Trung Quốc nhiều.


-- Các chiến sĩ dân chủ trong nước nhắn chúng ta rằng: Hà Nội đang «làm rùm beng vụ án Năm Cam để lấp liếm vụ biên giới». Ta cần làm mạnh cả hai vụ ấy, vì nó cùng là sản phẩm của một chế độ độc đoán đang ở bước đường cùng, ngang nhiên chà đạp nhân dân và tổ quốc. Vụ án nhượng bộ lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc phải là vụ án mà mọi tấm lòng yêu nước ở bất cứ đâu càn quan tâm, thức tỉnh và đấn thân không chút do dự.







Bùi Tín