Bầu Cử Tổng Thống Hoa Kỳ 2008 & 2012/Diễn văn trước Đại Hội Đảng Dân Chủ 2008 - Barack Obama's Full Acceptance Speech to the Democratic National Convention (Phần 1)














Bấm vào đây xem tiếp BIỂU DÔ THĂM DÒ DƯ LUẬN giữa McCain và Obama



Thượng nghị sĩ Barack Obama hôm 27-8-2008 đã đi vào lịch sử Mỹ với tư cách là người người mỹ gốc Châu Phi đầu tiên được chính thức đề cử làm ứng cử viên tổng thống của một chính đảng lớn ở Hoa Kỳ.

Ông Obama đang đứng trên sân khấu của đại hội toàn quốc của đảng Dân chủ trước hàng chục ngàn người reo hò hoan hô trong khi lắng nghe bài diễn văn chấp nhận sự đề cử của ông.

Bài diễn văn được đọc tại sân bóng bầu dục của thành phố Denver đúng vào dịp kỷ niệm lần thứ 45 ngày tiến sĩ Martin Luther King Junior đọc bài diễn văn có nhan đề là "Tôi có một ước mơ" nói về tình trạng bất bình đẳng chủng tộc.



Trong bài diễn văn này, ông Obama đã cam kết sẽ chấn chỉnh nền chính trị đã bị đổ vỡ ở Washington. Ông nói rằng đất nước không thể chịu đựng thêm 8 năm thất bại nữa của người làm tổng thống.

Ông Obama cũng kịch liệt đả kích ứng cử viên đối lập của đảng Cộng hòa John McCain về việc ông này đã bỏ phiếu ủng hộ cho Tổng thống Bush trong hơn 90% trường hợp.

Trước đó, các người tham dự đại hội đã xem một cuốn băng video vinh danh Tiến sĩ Martin Luther King Junior và nghe người con trai và con gái của vị anh hùng lãnh đạo dân quyền của Mỹ đọc diễn văn.

Bài diễn văn này sẽ tập trung vào quan điểm của ông về tương lai đất nước.

Mục tiêu của ông Obama là trực tiếp cho người Mỹ biết về những thách thức chúng ta đối mặt và những gì cần để giải quyết chúng

Barack Obama là ứng cử viên tổng thống đầu tiên đọc bài diễn văn chấp nhận đề cử trong một sân vận động ngoài trời, kể từ lúc cố tổng thống Kennedy làm như thế tại sân Coliseum tại Los Angeles vào năm 1960.

Barack Obama đọc bài diễn văn chấp nhận đề cử của đảng Dân Chủ ra ứng cử tổng thống Hoa Kỳ trước con số khán giả đông nghẹt người tại sân vận động football khổng lồ mang tên Invesco Field, với 84 ngàn người tham dự, ông Obama đã đọc một bài diễn văn đầy ngẫu hứng dài tới 44 phút.

Điều làm cho nhiều người tham dự chảy nước mắt là lời hứa của ông là chấm dứt chánh sách kinh tế kiểu TT Bush và thay thế nó bằng chính sách kinh tế giúp đỡ các gia đình khó khăn nhiều hơn…

Đây là một bài diễn văn thành công, thuyết phục, hùng biện và mang tính chất đổi mới.

Ý nghĩa rất đặc biệt của bài diễn văn nhận đề cử của ông Obama là bài diễn văn diễn ra đúng vào lúc mà nước Mỹ kỷ niệm 45 năm ngày mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn lịch sử: "Tôi có một ước mơ!"



Nhiều lúc, khán giả đã phải dừng lại bài diễn văn của ông bằng những tràn pháo tay liên tục.

Ông luôn luôn miệng cám ơn mọi người rồi mở đầu bằng lời cám ơn những nhân vật quan trọng, vợ con và mọi người.

Ngay phút đầu tiên, Barack Obama đưa ra đề nghị sẽ kết liễu hiện trạng tồi tệ khi được bầu tổng thống Hoa Kỳ bằng cách chấm dứt ngay "một nền chính trị tan vỡ tại Hoa Thịnh Đốn và những chánh sách thất bại của Tổng thống Bush".

Barack Obama đọc bài diễn văn mở ra việc đổi mới nước Mỹ bằng cách vạch ra những hình ảnh không sáng sủa ngày hôm nay, những năm tháng đã qua và đề ra những suy nghĩ để thay đổi những thức trạng đó trong nhiều lãnh vực như từ việc làm, giảm thuế, thương mại, đầu tư cho nguồn nhiên liệu mới, cho đến giáo dục, tuyển thêm giáo viên, y tế…

Barack Obama nói chính quyền phải làm việc để phục vụ người Mỹ chứ không đi ngược lại nguyện vọng của người Mỹ.

Barack Obama vạch ra một bên là chính phủ của TT Bush hiện nay, và McCain là người kế tục đường lối và một bên là đường lối và viễn ảnh của nước Mỹ mà ông và đảng Dân Chủ viễn kiến và sẽ xây dựng…

Barack Obama vạch ra rõ ràng sự khác biệt giữa một lối cũ, bế tắt và đầy khó khăn do TT Bush mang lại và hầu hết do McCain thừa kế và tiếp tục và một bên khác là một viễn ảnh tươi sáng, đa dạng, hiện đại, phù hợp với nhu cầu và mong nuốn của người Mỹ mà ông và cách thế đổi mới do ông và đảng Dân Chủ mang lại…

Về khả năng lãnh đạo đất nước với tư cách tổng tư lệnh quân đội, ông tuyên bố sẵn sàng tranh luận với ứng cử viên McCain

Nhìn chung, đó là một bài diễn văn thành công, thuyết phục, hùng biện và mang tính chất đổi mới.

Barack Obama hứa cắt giảm thuế cho người lao động. Ông hứa giảm thuế cho 95% người lao động và nâng thuế cho gia đình trung lưu trở lên…Ông kể trường hợp của ông và nỗi lo của mẹ ông cho ông…

Barack Obama hứa chấm dứt lệ thuộc nhiên liệu vào Trung Đông bằng cách đầu tư hàng trăm tỷ cho nguồn năng lượng mới, bảo đảm giáo dục ưu hạng quốc tế cho tuổi trẻ bằng cách tuyển thêm giáo viên và trả lương cao hơn, ủng hộ giáo viên nhiều hơn;…



Trang Nhà Hà Nội - Paris xin trân trọng giới thiệu bạn đọc nguyên bản diễn văn và bản Việt văn trình bày theo lối song ngữ do Nguyễn Hữu Viện chuyển ngữ và giới thiệu bối cảnh và toàn cảnh chính trị Hoa Kỳ cùng với băng video rất tiện lợi cho việc trau dồi tiếng Anh Chính trị và tài Hùng biện sau đây :















Ông Obama vẫy chào đám đông tại Ðại hội toàn quốc của đảng Dân chủ ở Denver



Diễn văn trước Đại Hội Đảng Dân Chủ 2008 - Barack Obama's Full Acceptance Speech to the Democratic National Convention (Phần 1)







August 28, 2008









To Chairman Dean and my great friend Dick Durbin; and to all my fellow citizens of this great nation; With profound gratitude and great humility, I accept your nomination for the presidency of the United States.

Thưa Chủ tịch Dean và người bạn của tôi Dick Durbin; thưa tất cả những công dân bằng hữu của đất nước vĩ đại này; Với sự tri ân rộng lớn và trong tinh thần khiêm cung, tôi xin nhận lấy sự đề cử của quý vị cho chức vụ tổng thống Hoa Kỳ.



Let me express my thanks to the historic slate of candidates who accompanied me on this journey, and especially the one who traveled the farthest - a champion for working Americans and an inspiration to my daughters and to yours -- Hillary Rodham Clinton. To President Clinton, who last night made the case for change as only he can make it; to Ted Kennedy, who embodies the spirit of service; and to the next Vice President of the United States, Joe Biden, I thank you. I am grateful to finish this journey with one of the finest statesmen of our time, a man at ease with everyone from world leaders to the conductors on the Amtrak train he still takes home every night.

Xin cho tôi nói lời cảm tạ đến những vị ứng cử viên đã đi cùng tôi trên chặng đường này, và đặc biệt đến vị ứng cử viên đã đi xa nhất - một người luôn đề cao vai trò của tầng lớp lao động Hoa Kỳ và là nguồn hứng khởi cho các con gái tôi và con gái của quý vị - bà Hillary Rodham Clinton. Thưa Tổng thống Clinton, người mà đêm hôm qua đã lý luận cho sự thay đổi thật là thuyết phục mà chỉ có ông mới có khả năng nói lên điều đó như vậy; thưa TNS Ted Kennedy, người tượng trưng cho tinh thần phục vụ; và thưa TNS Joe Biden, phó Tổng thống tương lai của Hoa Kỳ, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị. Tôi biết ơn được đi đến đích cuộc hành trình với một trong những chính khách lỗi lạc của thời đại chúng ta, một người song hành thỏai mái với tất cả mọi người, từ các nhà lãnh đạo trên thế giới đến những tài xế xe lửa Amtrak trên chuyến đi về nhà hằng đêm.



To the love of my life, our next First Lady, Michelle Obama, and to Sasha and Malia - I love you so much, and I'm so proud of all of you.

Four years ago, I stood before you and told you my story - of the brief union between a young man from Kenya and a young woman from Kansas who weren't well-off or well-known, but shared a belief that in America, their son could achieve whatever he put his mind to.

Một lời với người yêu quý trong cuộc đời tôi, Michelle Obama, Đệ nhất Phu nhân tương lai, Sasha và Malia - Ba rất yêu cả nhà, và Ba rất hãnh diện về gia đình mình.

Bốn năm trước, tôi đứng trước quý vị và kể câu chuyện đời tôi - về một cuộc hôn phối giữa một người đàn ông trẻ xứ Kenya và một phụ nữ trẻ từ tiểu bang Kansas, cả hai đều không giàu có cũng chẳng nổi tiếng, nhưng chia sẻ một niềm tin rằng, ở Hoa Kỳ, con trai của họ có thể đạt đến điều mà nó tâm đắc.



It is that promise that has always set this country apart - that through hard work and sacrifice, each of us can pursue our individual dreams but still come together as one American family, to ensure that the next generation can pursue their dreams as well.

That's why I stand here tonight. Because for two hundred and thirty two years, at each moment when that promise was in jeopardy, ordinary men and women - students and soldiers, farmers and teachers, nurses and janitors -- found the courage to keep it alive.

We meet at one of those defining moments - a moment when our nation is at war, our economy is in turmoil, and the American promise has been threatened once more.

Đất nước này dành cho chúng ta một lời hứa hẹn đặc biệt rằng, với đức tính chịu khó và hy sinh, mỗi chúng ta đều có thể theo đuổi ước mơ riêng của mình nhưng vẫn đến với nhau trong đại gia đình Hoa Kỳ để bảo đảm rằng thế hệ tiếp nối cũng có thể theo đuổi được ước mơ của họ.

Đó là tại sao tối nay tôi đứng đây. Vì trong 232 năm qua, lúc nào lời hứa đó bị lâm nguy, những thường dân nam cũng như nữ - sinh viên và binh sĩ, nông dân và thầy giáo, y tá và người lao công - đều tìm ra sự can đảm để giữ cho lời hứa đó sống mãi.

Chúng ta đang gặp nhau tại một trong những thời điểm then chốt đó - thời khắc mà đất nước chúng ta đang có chiến tranh, kinh tế chúng ta đang rối lọan, và lời hứa của đất nước Hoa Kỳ một lần nữa đang bị đe dọa.



Tonight, more Americans are out of work and more are working harder for less. More of you have lost your homes and even more are watching your home values plummet. More of you have cars you can't afford to drive, credit card bills you can't afford to pay, and tuition that's beyond your reach.

These challenges are not all of government's making. But the failure to respond is a direct result of a broken politics in Washington and the failed policies of George W. Bush.

America, we are better than these last eight years. We are a better country than this.

This country is more decent than one where a woman in Ohio, on the brink of retirement, finds herself one illness away from disaster after a lifetime of hard work.

Đêm nay, có nhiều người Hoa Kỳ đang mất việc và có nhiều người phải làm việc nhiều hơn với đồng lương ít hơn. Thêm nhiều người nữa bị mất nhà và có nhiều người đang phải chứng kiến cảnh giá nhà tuột dốc. Thêm nhiều người không đủ tiền để trả cho chiếc xe họ đang lái, không đủ tiền trả hóa đơn tín dụng, và không đủ tiền để trả học phí.

Tất cả những thử thách này không hòan tòan là lỗi chính phủ. Nhưng sự bặt vô âm tín của chính phủ là hệ quả trực tiếp của một nền chính trị gãy đổ ở Washington và những chính sách không thành công của Tổng thống George W. Bush.

Đất nước Hoa Kỳ, chúng ta phải khá hơn tám năm vừa qua. Chúng ta phải là một đất nước khá hơn tình trạng hiện nay.

Đất nước này phải tử tế hơn để không phải chứng kiến tình trạng một phụ nữ ở Ohio, sắp nghỉ hưu, biết mình bị bỏ rơi trong cơn bạo bệnh sau một đời làm việc cực nhọc.



This country is more generous than one where a man in Indiana has to pack up the equipment he's worked on for twenty years and watch it shipped off to China, and then chokes up as he explains how he felt like a failure when he went home to tell his family the news.

We are more compassionate than a government that lets veterans sleep on our streets and families slide into poverty; that sits on its hands while a major American city drowns before our eyes.

Đất nước này phải rộng lượng hơn để không có cảnh một người đàn ông ở Indiana phải khăn gói rời khỏi công việc ông làm trong 20 năm để thấy những dụng cụ của ông được đưa sang Trung Quốc, và nấc lên nghẹn ngào khi kể lại cảm tưởng thua cuộc của mình lúc phải về nhà thông báo cho gia đình biết tin.

Đất nước chúng ta phải từ bi hơn là một chính phủ để cho những cựu chiến binh ngủ trên đường phố và các gia đình rơi vào cảnh túng quẫn; một chính phủ ngồi bó gối nhìn cả một thành phố lớn của Hoa Kỳ chết đuối trong biển nước.



Tonight, I say to the American people, to Democrats and Republicans and Independents across this great land - enough! This moment - this election - is our chance to keep, in the 21st century, the American promise alive. Because next week, in Minnesota, the same party that brought you two terms of George Bush and Dick Cheney will ask this country for a third. And we are here because we love this country too much to let the next four years look like the last eight. On November 4th, we must stand up and say: "Eight is enough."

Đêm nay, tôi muốn nói với người dân Hoa Kỳ, với những vị thuộc đảng Dân Chủ, đảng Cộng Hòa, hoặc không đảng phái trên tòan cõi đất nước vĩ đại này, rằng: Quá đủ rồi! Giờ phút này - cuộc bầu cử này - là lúc chúng ta có cơ hội để giữ lời hứa của đất nước Hoa Kỳ sống mãi trong thế kỷ 21. Vì tuần tới, ở tiểu bang Minnesota, đảng phái đã đem đến hai nhiệm kỳ George Bush - Dick Cheney sẽ xin thêm một nhiệm kỳ thứ ba. Và chúng ta có mặt ở đây vì chúng ta yêu đất nước này tới mức không thể để cho bốn năm tới sẽ giống như tám năm vừa rồi. Vào ngày 4 tháng 11, chúng ta phải đứng dậy và lên tiếng: "Tám năm là đủ rồi".



Now let there be no doubt. The Republican nominee, John McCain, has worn the uniform of our country with bravery and distinction, and for that we owe him our gratitude and respect. And next week, we'll also hear about those occasions when he's broken with his party as evidence that he can deliver the change that we need.

Hãy đừng nghi ngờ. TNS John McCain, ứng cử viên đảng Cộng Hòa, đã từng chiến đấu thật xuất sắc và dũng cảm trong bộ quân phục của đất nước chúng ta; chúng ta biết ơn ông và kính trọng ông. Tuần tới, chúng ta cũng sẽ được nghe về những dịp mà ông đã hành động trái ý đảng của ông như những chứng cớ rằng ông có thể đem đến sự thay đổi cần thiết.



But the record's clear: John McCain has voted with George Bush ninety percent of the time. Senator McCain likes to talk about judgment, but really, what does it say about your judgment when you think George Bush has been right more than ninety percent of the time? I don't know about you, but I'm not ready to take a ten percent chance on change.

Nhưng hồ sơ cho thấy rõ ràng: John McCain đã bỏ phiếu thuận với George Bush đến 90%. TNS McCain thích nói về suy tư biết đánh giá, nhưng thật ra, việc ông cho là George Bush đúng đến 90% nói lên được điều gì về sự đánh giá của ông? Tôi không biết quý vị nghĩ sao, nhưng tôi thì chưa sẵn sàng đánh cược trên 10% còn lại cho sự thay đổi.



The truth is, on issue after issue that would make a difference in your lives - on health care and education and the economy - Senator McCain has been anything but independent. He said that our economy has made "great progress" under this President. He said that the fundamentals of the economy are strong. And when one of his chief advisors - the man who wrote his economic plan - was talking about the anxiety Americans are feeling, he said that we were just suffering from a "mental recession," and that we've become, and I quote, "a nation of whiners."

Sự thật là, từ vấn đề này sang vấn đề khác vốn có thể tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của quý vị - về y tế và giáo dục rồi đến nền kinh tế - TNS McCain không đứng độc lập. Ông ấy phát biểu rằng nền kinh tế của chúng ta đang "tiến triển tốt đẹp" dưới thời Tổng thống hiện nay. Ông nói rằng những nền tảng căn bản của nền kinh tế vẫn vững mạnh. Và khi một trong những người cố vấn chính của ông - người viết họach định về nền kinh tế cho ông - kể lể về sự lo âu của người dân Hoa Kỳ, ông (McCain) đã nói rằng chúng ta chỉ đang gánh chịu một màn "thụt lùi về mặt tinh thần", và chúng ta đang trở thành, tôi xin lấy nguyên văn, "một đất nước của những kẻ than vãn".



A nation of whiners? Tell that to the proud auto workers at a Michigan plant who, after they found out it was closing, kept showing up every day and working as hard as ever, because they knew there were people who counted on the brakes that they made. Tell that to the military families who shoulder their burdens silently as they watch their loved ones leave for their third or fourth or fifth tour of duty. These are not whiners. They work hard and give back and keep going without complaint. These are the Americans that I know.

Một đất nước đầy những kẻ than vãn? Hãy rót điều đó vào tai những công nhân vẫn luôn hãnh diện với công việc của mình tại nhà máy xe hơi ở Michigan, ngay cả sau khi họ biết cơ xưởng họ sắp đóng cửa, vẫn đến sở mỗi ngày và tận lực làm việc vì họ biết rằng có những người khác cần đến những bộ thắng do họ sản xuất. Hãy rót điều đó vào tai những gia đình quân nhân phải âm thầm xốc vác những gánh nặng trong khi thấy những người thân yêu của họ đi trên chuyến công tác thứ ba hay thứ tư hay thứ năm. Những người này không hề than vãn. Họ làm việc cần mẫn, cho đi, và tiếp tục sống mà không cằn nhằn. Họ là những người Hoa Kỳ tôi quen biết.



Now, I don't believe that Senator McCain doesn't care what's going on in the lives of Americans. I just think he doesn't know. Why else would he define middle-class as someone making under five million dollars a year? How else could he propose hundreds of billions in tax breaks for big corporations and oil companies but not one penny of tax relief to more than one hundred million Americans? How else could he offer a health care plan that would actually tax people's benefits, or an education plan that would do nothing to help families pay for college, or a plan that would privatize Social Security and gamble your retirement?

It's not because John McCain doesn't care. It's because John McCain doesn't get it.

Tôi không tin là TNS McCain không quan tâm đến cuộc sống của người dân Hoa Kỳ. Tôi chỉ nghĩ rằng ông ấy không biết. Tại sao ông ấy không định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy có thể đề nghị giảm hàng trăm tỷ Mỹ kim tiền thuế cho các đại công ty và công ty dầu hỏa mà không cắt lấy một xu tiền thuế cho hơn một trăm triệu người dân Hoa Kỳ? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy đề xuất một chương trình chăm sóc sức khỏe mà thật ra đánh thuế thêm trên thu nhập người dân, hay một chương trình giáo dục chẳng giúp gì cho các gia đình trả học phí, hoặc một chương trình tư hữu hóa An sinh Xã hội và đánh cược trên quyền lợi hưu trí của quý vị?

Không phải vì John McCain không quan tâm. Mà bởi vì John McCain không hiểu nổi.



For over two decades, he's subscribed to that old, discredited Republican philosophy - give more and more to those with the most and hope that prosperity trickles down to everyone else. In Washington, they call this the Ownership Society, but what it really means is - you're on your own. Out of work? Tough luck. No health care? The market will fix it. Born into poverty? Pull yourself up by your own bootstraps - even if you don't have boots. You're on your own.

Well it's time for them to own their failure. It's time for us to change America.

You see, we Democrats have a very different measure of what constitutes progress in this country.

Hơn hai thập niên qua, ông ấy tin tưởng vào cái triết lý cũ rích, mất tín nhiệm của đảng Cộng Hòa - càng lúc càng cho thành phần giàu có nhất hưởng lợi nhiều hơn và hy vọng sự phồn vinh đó sẽ nhỏ giọt lần xuống cho những người khác. Ở Washington, họ gọi điều này là Xã hội Sở hữu, nhưng nó thực sự mang ý nghĩa là - quý vị phải tự lo lấy. Không có việc ư? Coi như không may mắn. Không được chăm sóc sức khỏe à? Thị trường sẽ điều chỉnh lại. Sanh ra trong cảnh bần cùng ư? Hãy tự kéo mình đứng dậy bằng chính khả năng của quý vị - ngay cả khi quý vị không có khả năng. Quý vị phải tự ôm lấy trách nhiệm.

Thôi thì đã đến lúc để cho họ tự ôm lấy sự thất bại của họ. Đã đến lúc để chúng ta thay đổi đất nước Hoa Kỳ.

Quý vị thấy đó, những người trong đảng Dân Chủ chúng tôi có một thước đo rất khác biệt về điều gọi là sự tiến bộ của đất nước này.



We measure progress by how many people can find a job that pays the mortgage; whether you can put a little extra money away at the end of each month so you can someday watch your child receive her college diploma. We measure progress in the 23 million new jobs that were created when Bill Clinton was President - when the average American family saw its income go up ,500 instead of down ,000 like it has under George Bush.

Chúng tôi đo sự tiến bộ bằng số người tìm được việc làm với số lương đủ trả tiền nhà; bằng cách xem thử quý vị có dư ít tiền mỗi cuối tháng để dành cho con cái đi học đại học. Chúng tôi đo sự tiến bộ với 23 triệu công việc mới thời Bill Clinton làm Tổng thống - ở thời điểm gia đình Mỹ trung bình thấy thu nhập tăng được 7.500 Mỹ kim thay vì mất đi 2.000 Mỹ kim dưới thời George Bush.



We measure the strength of our economy not by the number of billionaires we have or the profits of the Fortune 500, but by whether someone with a good idea can take a risk and start a new business, or whether the waitress who lives on tips can take a day off to look after a sick kid without losing her job - an economy that honors the dignity of work.

The fundamentals we use to measure economic strength are whether we are living up to that fundamental promise that has made this country great - a promise that is the only reason I am standing here tonight.

Chúng tôi đo lường sức mạnh của nền kinh tế, không phải bằng số tỷ phú hiện diện hay lợi tức của những đại công ty Fortune 500, mà bằng sự hiện hữu của những người có ý kiến hay, chấp nhận rủi ro để bắt đầu tạo dựng một doanh nghiệp mới, hoặc qua sự việc một nữ bồi bàn sống bằng tiền hoa hồng có thể nghỉ một ngày để chăm sóc đứa con đang ốm mà không sợ mất việc - một nền kinh tế tôn vinh phẩm giá người lao động.

Những nền tảng căn bản chúng tôi dùng để đo lường sức mạnh kinh tế chính là việc chúng ta có giữ đúng lời hứa căn bản vốn tạo nên sự vĩ đại của đất nước này - một lời hứa vốn là lý do duy nhất tôi đang đứng ở đây đêm nay.



Because in the faces of those young veterans who come back from Iraq and Afghanistan, I see my grandfather, who signed up after Pearl Harbor, marched in Patton's Army, and was rewarded by a grateful nation with the chance to go to college on the GI Bill.

In the face of that young student who sleeps just three hours before working the night shift, I think about my mom, who raised my sister and me on her own while she worked and earned her degree; who once turned to food stamps but was still able to send us to the best schools in the country with the help of student loans and scholarships.

Trên những gương mặt cựu chiến binh trẻ vừa trở về từ chiến trường Iraq và Afghanistan, tôi thấy hình ảnh ông ngoại tôi, đã từng vào trận sau vụ Trân châu Cảng, đã diễu hành trong Quân đội của Patton, và đã được đất nước ghi ơn thưởng công cho một cơ hội đi học đại học với đạo luật "GI Bill”.

Trên gương mặt của người sinh viên ngủ vùi ba giờ đồng hồ trước khi làm việc ca đêm, tôi nghĩ đến mẹ tôi, người đã một tay nuôi nấng hai anh em tôi trong lúc vừa làm việc vừa học xong đại học; người đã từng có lần nhận phiếu trợ cấp thực phẩm nhưng vẫn có thể gửi chúng tôi đi học những trường tốt nhất trên xứ sở này với tiền mượn nợ và học bổng.



When I listen to another worker tell me that his factory has shut down, I remember all those men and women on the South Side of Chicago who I stood by and fought for two decades ago after the local steel plant closed.

And when I hear a woman talk about the difficulties of starting her own business, I think about my grandmother, who worked her way up from the secretarial pool to middle-management, despite years of being passed over for promotions because she was a woman. She's the one who taught me about hard work. She's the one who put off buying a new car or a new dress for herself so that I could have a better life. She poured everything she had into me. And although she can no longer travel, I know that she's watching tonight, and that tonight is her night as well.

Khi tôi nghe chuyện một người công nhân kể rằng nhà máy của anh đã đóng cửa, tôi nhớ đến những người đàn ông và phụ nữ ở phía Nam của Chicago mà tôi đã từng sát cánh tranh đấu hai thập niên trước sau khi nhà máy thép ở địa phương đóng cửa.

Và khi tôi nghe chuyện một phụ nữ kể về những khó khăn để bắt đầu làm chủ một doanh nghiệp, tôi nghĩ đến bà ngoại tôi, người đã miệt mài làm việc từ chức vụ thư ký lên đến cấp bậc quản lý bậc trung, mặc dù sau bao năm không được thăng chức vì bà là một phụ nữ. Bà đã dạy cho tôi đức tính siêng năng. Bà hoãn lại việc mua xe mới hay áo mới để tôi có thể có một cuộc sống tốt hơn. Bà cho tôi tất cả những gì bà có. Và dù rằng bà không còn đi đâu được nữa, tôi biết bà đang xem truyền hình đêm nay, và đêm nay cũng là đêm của bà.



I don't know what kind of lives John McCain thinks that celebrities lead, but this has been mine. These are my heroes. Theirs are the stories that shaped me. And it is on their behalf that I intend to win this election and keep our promise alive as President of the United States.

What is that promise?

Tôi không biết John McCain nghĩ những tài tử nổi tiếng sống thế nào, chứ đây mới là cuộc sống của tôi. Những quý vị vừa kể là người hùng của tôi. Những câu chuyện của họ đã nhào nặn nên tôi. Và thay mặt cho họ tôi quyết định phải thắng cuộc tranh cử này và, trong cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, giữ cho lời hứa của chúng ta sống mãi.

Vậy lời hứa đó là gì?



It's a promise that says each of us has the freedom to make of our own lives what we will, but that we also have the obligation to treat each other with dignity and respect.

It's a promise that says the market should reward drive and innovation and generate growth, but that businesses should live up to their responsibilities to create American jobs, look out for American workers, and play by the rules of the road.

Hứa rằng mỗi chúng ta có tự do để sống cuộc sống theo ý muốn, nhưng chúng ta cũng có trách nhiệm đối xử với nhau đàng hoàng và tương kính.

Hứa rằng thị trường sẽ thưởng công cho sự nỗ lực và sáng tạo, giúp tăng trưởng, nhưng những doanh nghiệp cũng phải có trách nhiệm tạo công ăn việc làm cho người dân Hoa Kỳ, chăm sóc công nhân Hoa Kỳ, và làm việc theo luật đã định.



Ours is a promise that says government cannot solve all our problems, but what it should do is that which we cannot do for ourselves - protect us from harm and provide every child a decent education; keep our water clean and our toys safe; invest in new schools and new roads and new science and technology.

Hứa rằng, tuy chính phủ không thể giải quyết tất cả vấn đề, nhưng chính phủ phải thi hành những điều chúng ta không thể làm được - bảo vệ chúng ta khỏi bị tổn hại, cung cấp cho mỗi đứa trẻ một nền giáo dục, giữ cho nguồn nước sạch sẽ, giữ an toàn cho đồ chơi trẻ em, đầu tư xây trường mới, đường mới, và khoa học kỹ thuật mới.



Our government should work for us, not against us. It should help us, not hurt us. It should ensure opportunity not just for those with the most money and influence, but for every American who's willing to work.

That's the promise of America - the idea that we are responsible for ourselves, but that we also rise or fall as one nation; the fundamental belief that I am my brother's keeper; I am my sister's keeper.

Chính phủ của chúng ta nên làm việc cho chúng ta, chứ không phải chống lại chúng ta. Chính phủ nên giúp chúng ta, chứ không nên hại chúng ta. Chính phủ nên bảo đảm cơ hội không chỉ cho những người đã sẵn tiền bạc và quyền lực, mà cho tất cả mọi người dân Hoa Kỳ với thiện chí làm việc.

Đó là lời hứa của đất nước Hoa Kỳ - rằng chúng ta phải biết tự lo lấy bản thân, nhưng chúng ta cũng cùng chung số phận lên xuống theo vận nước; với niềm tin căn bản là tôi là người bảo vệ những người anh em tôi và tôi là người bảo vệ chị em tôi.



That's the promise we need to keep. That's the change we need right now. So let me spell out exactly what that change would mean if I am President. .

Change means a tax code that doesn't reward the lobbyists who wrote it, but the American workers and small businesses who deserve it.

Unlike John McCain, I will stop giving tax breaks to corporations that ship jobs overseas, and I will start giving them to companies that create good jobs right here in America.



Đó là lời hứa chúng ta phải gìn giữ. Đó là sự thay đổi chúng ta cần có ngay lúc này. Vậy thì hãy cho tôi nói thật chính xác về những thay đổi nếu tôi lên làm Tổng thống.

Thay đổi nghĩa là một bộ luật thuế không tưởng thưởng cho những người vận động hành lang đã vẽ nên nó, mà cho những công nhân Hoa Kỳ và giới tiểu thương xứng đáng được hưởng lợi.

Khác với John McCain, tôi sẽ ngưng giảm thuế cho những công ty đưa công việc ra ngoại quốc, và tôi sẽ bắt đầu giảm thuế cho những công ty tạo nên nhiều việc làm ngay trên nước Mỹ.



I will eliminate capital gains taxes for the small businesses and the start-ups that will create the high-wage, high-tech jobs of tomorrow.

I will cut taxes - cut taxes - for 95% of all working families. Because in an economy like this, the last thing we should do is raise taxes on the middle-class.

And for the sake of our economy, our security, and the future of our planet, I will set a clear goal as President: in ten years, we will finally end our dependence on oil from the Middle East.

Tôi sẽ bỏ thuế lợi tức cho giới tiểu thương và những doanh nghiệp mới ra có khả năng tạo việc làm lương cao, kỹ nghệ cao cho tương lai.

Tôi sẽ giảm thuế - giảm thuế - cho 95% những gia đình thành phần lao động. Vì trong tình trạng kinh tế hiện thời, điều sau cùng chúng ta muốn làm là tăng thuế cho tầng lớp trung lưu.

Và để cho nền kinh tế, nền an ninh, và tương lai quả địa cầu chúng ta, tôi sẽ đặt ra mục tiêu rõ ràng nếu là Tổng thống: trong 10 năm tới, chúng ta sẽ độc lập khỏi vùng Trung Đông về nguồn dầu hỏa.



Washington's been talking about our oil addiction for the last thirty years, and John McCain has been there for twenty-six of them. In that time, he's said no to higher fuel-efficiency standards for cars, no to investments in renewable energy, no to renewable fuels. And today, we import triple the amount of oil as the day that Senator McCain took office.

Now is the time to end this addiction, and to understand that drilling is a stop-gap measure, not a long-term solution. Not even close.

Ở Washington, người ta nói nhiều về cơn bệnh nghiền dầu hỏa của chúng ta trong 30 năm qua, và John McCain đã có mặt suốt 26 năm ở đó. Suốt thời gian đó, ông ấy đã chặn việc nâng cao tiêu chuẩn tiết kiệm nhiên liệu của xe hơi, ngăn việc đầu tư vào nguồn năng lượng và nhiên liệu tái tạo. Và ngày nay, chúng ta nhập cảng gấp ba lần số lượng dầu hỏa so với thời điểm TNS McCain bắt đầu nhậm chức.

Đã đến lúc dừng cơn nghiện này, và có sự hiểu biết rằng việc khai thác dầu hỏa chỉ là một phương thức tạm thời chứ không phải giải pháp lâu dài. Một phương thức rất tạm bợ.



(CÒN TIẾP)











Bấm vào đây xem tiếp BIỂU DÔ THĂM DÒ DƯ LUẬN giữa McCain và Obama