{TITREACTU}/Mặt thật BÙI TÍN : thành tín hay thất tín ?? = bội tín + bội ân !!!








Đại kịch sĩ BÙI TÍN con cháu ruột bác Hồ ...!!!






Mặt thật BÙI TÍN : thành tín hay thất tín ?? = bội tín + bội ân !!!









Đúng 16 năm từ khi tôi cứu sống Bùi Tín vào 19 giờ ngày 03 tháng 8 năm 1993 đến nay tôi mới viết nhiều kinh nghiệm cực xấu, nhiều điều nhận xét về Bùi Tín.

Tại sao phải đợi đến 16 năm ???

1. Phong trào Dân chủ đã dâng như sóng thần đang quét sạch chế độ dơ bẩn nhất trong Việt Sử : chế độ cộng sản bán Nước hại Dân tự nó sụp đổ

2. Tôi không hề thù hận riêng tư gì với Bùi Tín không thôi tôi không bao giờ cho qua rất nhiều chuyện và lại làm tiếp điều tốt cho Bùi Tín và đợi đến 16 năm nay mới viết ra hầu chúng ta có cái nhìn rõ ràng về Bùi Tín hơn

3. Bài viết này không dùng để bán Bùi Tín cho chế độ cộng sản hầu mưu tìm chút lợi gì cho tôi



Lần đầu tiên đóng góp là anh bạn Đinh Cao Minh có đề nghị tôi đóng góp giúp Bùi Tín giữa năm 1991 do nhóm Diễn Đàn đứng ra in ấn Thỉnh nguyện thư của Bùi Tín.

Tôi có đóng góp một hộp thuốc bổ pharmaton và 400 francs. Ngay anh Đinh Cao Minh có khuyên tôi nên lo cho con cái hơn .. .

Sau này tôi ghé thăm Bùi Tín khu phố Alésia, quận 14 là nơi Bùi Tín đang ở với Phong, đệ tử ruột thời làm báo Nhân dân Chủ nhật (sau này qua cụ Hoàng Hoa Khôi môi giới lấy một cô Pháp .. ..). Rồi y cũng dứt bỏ tình thầy-trò thuở còn làm báo ở Hà Nội.

Tình cờ căn nhà Bùi Tín ở thuê tạm khu phố Alésia lại là căn nhà người anh của anh Tuấn bạn với anh ruột tôi. Năm 1991 mùa hè tôi có ghé qua chở xe Bùi Tín đi thăm lâu đài Fontainbleau và trước khi về mời ăn tại quán Tây gần Montparnasse. Tôi nhận xét thấy Bùi Tín dạo này phong độ không như trước như khi ở nhà cụ Hoàng Hoa Khôi hay mới đến thuê tạm khu phố Alésia và còn được o bế bởi nhóm Diễn Đàn mà thủ lãnh là Kiến Văn Nguyễn Ngọc Giao .. ..

Hết thời quà cáp tổ chức sinh nhật 1990 cho Bùi Tín rồi .. .. Qua trao đổi với Bạch Thái Quốc tức Bảo Thạch trưởng ban Việt Ngữ đài RFI và qua với Nguyễn Ngọc Giao là người đặt cho Bùi Tín danh hiệu « đại tá cậu »

Bùi Tín với việt kiều Quốc gia chống cộng là tay « nằm vùng « của Hà nội. Không nên dính dáng gì với Bùi Tín cả !

Bùi Tín với việt kiều thân chế độ Hà Nội hay thân cộng là tay « phản động phản bội ». Không nên dính dáng gì với Bùi Tín cả không có giấy nhập cảnh visa về Nước áo gấm về làng cỡi ngựa CÁI xem hoa ĐỘC !

Thêm nữa là phải nuôi giúp Bùi Tín vì ăn ở tốn kém thêm tuổi già lại có những cú sốc văn hóa vì Bùi Tín không thực tế cứ nghĩ mình như xưa ở Hà Nội.

Cuối năm 1992, khi trở về từ Nice tôi đã thấy Bùi Tín ở nhà sau khi Vũ Hùng (xem bài viết riêng về Vũ Hùng) - nguyên Vụ trưởng Vụ Văn hóa Hà Nội, từng khoe là ký giấy cho cô văn công Ái Vân đi công tác nước ngoài và lạc lối về .. .. - qua điện thoại cho tôi biết anh Bùi Tín xin đến ở anh Viện có bằng lòng không.. .. Tôi bằng lòng vì bản tính tôi rất cởi mở và thương người như Mẹ tôi đã di tặng lại .. ..

Tôi có bàn chuyện với Bùi Tín nhiều lần từ ngày anh ra đi dự Hội báo Nhân Đạo năm 1990 đến nay là hơn 2 năm anh cần phải có giấy tờ hợp lệ nhỡ khi ốm đau rất tốn kém vì thế anh đã chống chế độ nên vào giấy tờ tỵ nạn vì ngay anh là cha tôi và ngay tôi làm giám đốc khi đau ốm cũng không trả tiền nổi nhà thương tư cho anh huống gì tôi lại chỉ là kỹ sư trong tiến trình toàn cầu và ngành công nghệ thông tin tiến như vũ bão khiến lại càng bấp bênh .. ..

Nhưng Bùi Tín không làm hoặc các nhóm việt kiều khi gặp Bùi Tín cũng chỉ là đầu môi chót lưỡi không góp ý xây dựng gì cả. Họ không chân thành giúp Bùi Tín vì hiểu rằng Bùi Tín còn phải sống lưu vong lâu trên đất người !

Tôi làm giấy tờ bảo lãnh cho Nguyễn Thị Hiếu - cô sinh viên Hà Nội trẻ đi theo ông Vụ trưởng Vụ Văn hóa Hà Nội Vũ Hùng đáng bằng tuổi bố con - như anh em tại Tòa hành chính Nanterre và cùng với Vũ Hùng tức là chồng vì Nguyễn Thị Hiếu cùng họ Nguyễn với tôi và nhà tôi ở có 4 phòng chưa kể tôi giới thiệu hai anh bạn Tây là Philippe và Jean-Charles cho hai vợ chồng Nguyễn Thị Hiếu - Vũ Hùng làm việc lắp ráp điện tử sau khi rời làm nhà hàng Tàu tại La Rochelle để có địa chỉ và công việc tại PARIS. Không may gần 8 tháng sau hãng điện tử của hai anh bạn Tây là Philippe và Jean-Charles sập tiệm sau 8 năm không chống nổi giá hàng rẻ nhập từ châu Á !

Trở lại Bùi Tín, sau khi qua Mỹ có gặp nhóm Nhà báo Ngày Nay của Nguyễn Ngọc Linh và Nhà báo Trọng Kim mới qua đời tại TEXAS ( tình cờ qua điện đàm với Anh Trọng Kim tôi thấy Bùi Tín lại nói láo ..! Vua nói láo ! Anh Trọng Kim có biếu Bùi Tín cái máy in và fax khi về Bùi Tín bảo cậu con trai ở Vancouvoeur bên Gia Nã Đại cho cha ... Tại sao lại nói dối như vậy ! Có cần gì để nói dối ??) sau là Chủ Bút báo Ngày Nay lúc về lại nhà tôi ngày 02 tháng 8 năm 1993 Bùi Tín bỗng đau rất nặng mê man mồ hôi đảm ướt ú ớ tôi phải săn sóc nấu cháo cho Bùi Tín.

Nhưng có vẻ rất trầm trọng !

Bây giờ đến chuyện phải nhập viện...

Tôi bàn với Vũ Hùng anh nên đưa tấm thẻ mầu tím của Quỹ trợ cấp Y tế mà mọi người Pháp hay di dân hoặc tỵ nạn giấy tờ đàng hoàng hợp lệ đều có để có thể vào nhà thương chăm sóc.

Tôi đề nghị như vậy vì biết chính Vũ Hùng tự kể tôi nghe (thường thì dân miền Bắc sống dưới chế độ cộng sản rất dè dặt nhưng sau khi thấy tôi làm bảo lãnh giấy tờ, xin việc và cho ở nhà trong khi tôi vắng mặt Paris nên Vũ Hùng rất tin tôi và kể nhiều chuyện ...) khi Bùi Tín còn làm chỉ huy trực tiếp của đại úy Vũ Hùng ở chiến trường Cam pu chia thì khi cha Vũ Hùng mất tại Hà Nội, Bùi Tín tạo mọi điều kiện cho Vũ Hùng về Hà Nội thấy mặt cha và đưa đám như ký giấy cho Vũ Hùng đi phép trực thăng về Sài Gòn rồi ra Hà Nội ...

Nhưng đồng chí đại úy Vũ Hùng bất ngờ lại từ chối vì sợ liên lụy cho người khác mượn giấy tờ ! Tình đồng chí bật ngửa nơi đây ! Tôi thuyết phục mãi nhưng không được vì dĩ nhiên có cô vợ nhí tuổi con đứng sau nữa là đành chịu ...

Từ đó tôi khinh bỉ ra mặt Vũ Hùng và tìm cách đẩy đi nhưng Vũ Hùng bây giờ có thẻ di trú giấy tờ đàng hoàng và vợ chồng y cũng muốn rút đường tẩu ...

Tôi quay lại cụ Phục mà quý bạn đọc biết ông cụ này vóc giáng rất giống Hồ Chí Minh râu tóc nhưng có khác lại là người tỵ nạn vì cụ tiêu tan tài sản sau 1975 qua Pháp rồi cô vợ trẻ của ông chủ giám đốc ngày xưa cũng bị bỏ rơi tuổi già ...Nhưng cụ Phục lại là người thân tín và rất quý Bùi Tín vì Bùi Tín viết lật mặt chế độ ...

Tôi đề nghị cụ Phục ...Khổ cho cụ bị đặt vào thế nan giải nhưng rồi cuối cùng cụ cũng từ chối. Tôi không trách bằng đệ tử tà lọt đại úy Vũ Hùng của đại tá Bùi Tín ..những gì Bùi Tín đã làm cho Vũ Hùng và tôi đã làm cho Vũ Hùng quả thật là một tên phản phúc, lừa thầy phản bạn, phản "đồng chí" ăn cháo đái bát vì từ ngày ấy đến nay Vũ Hùng vẫn luẩn quẩn ở vùng Paris nhưng không bao giờ gọi điện thoại dù một lần ngày Tết cám ơn những gì tôi làm cho Vũ Hùng . Qua Nhà văn Vũ Thư Hiên cũng cho biết Vũ Hùng từng đánh cắp cả một tác phẩm văn học của Nhà văn Vũ Thư Hiên chính nhờ vậy y lọt vào chức Vụ trưởng Vụ văn hóa !!!

Thế là chỉ còn lại tôi và Bùi Tín chiều 03 tháng 8 năm 1993 ...tôi vội vàng thương tâm lấy xe chở Bùi Tín vào bệnh viện Louis Mourier là bệnh viện rất lớn vùng 92 ở Colombes và hôm ấy ngày đi nghỉ Hè đầu tháng Tám nên y tá nhân viên văn phòng không đủ ..và trong công việc vội vàng cô đầm phòng hành chánh đã làm thủ tục nhập viện cho Bùi Tín ông già 66 tuổi qua giấy tờ của Nguyễn Hữu Viện vừa 40 tuổi !

Và hai giờ sau nằm phòng khẩn cấp và qua phòng giải phẫu vì bác sĩ chuẩn bệnh mật của Bùi Tín sắp vỡ ...và bảo tôi như người nhà là may anh đem vào chậm 2 giờ là không cứu nổi !

Bùi Tín nằm bệnh viên trên một tháng vì bệnh viện Louis Mourier phát hiện vài bệnh nhỏ khác và cần chữa trị trong thời gian dưỡng vết thương mổ ....

Trong thời kỳ này anh Nguyễn Ngọc Giao tử tế nhớ đến Bùi Tín có gởi cho Bùi Tín qua địa chỉ bệnh viện Louis Mourier một tấm carte hình như nghỉ hè tại vùng đảo Ile de Ré nhưng Bùi Tín không nhận vì dĩ nhiên đề tên Bùi Tín là lạc mất vì Bùi Tín nằm bệnh viện Louis Mourier lấy tên tôi là Nguyễn Hữu Viện.

Điều này 8 năm sau khi tôi nhập viện mổ ung nhọt ở mông do ngồi nhiều làm việc cả khu phòng mổ kinh ngạc phát hiện sao có chuyện lạ là máu của tôi không giống như máu ghi trong hồ sơ y bạ lần chót vào tháng 8 năm 1993 vì đó là kết quả thử máu của Bùi Tín chớ không phải Nguyễn Hữu Viện !

Thật tình trong vụ này là do tính gàn dở của Bùi Tín không chịu làm giấy tờ tị nạn nên khi đau ốm khiến tôi và cả Bùi Tín khốn đốn nhưng cũng là dịp may để thấy tình đồng chí của tay Vụ trưởng Vụ văn hóa Vũ Hùng và tình thầy trò giữa Bùi Tín và tên Phong phản trắc xếp lớn là Bùi Tín thuở cùng làm báo thời báo Nhân Dân Chủ Nhật

Chưa hết quý bạn đọc còn phát hiện những tay gọi là trí thức Miền Bắc, của Việt Nam sau ngày mở cửa như Luật sư Pháp Đình Hà Nội và Paris Nguyễn Hải Hà - bây giờ là tay chui luật cho bọn tư bản đỏ bên Hà Nội qua đường châu Âu và Hoa Kỳ qua cái mạng văn phòng Luật.

Chưa hết quý bạn đọc còn phát hiện những tay gọi là trí thức Miền Bắc, của Việt Nam sau ngày mở cửa như Nguyễn Hồng Thao trong đoàn thương thuyết Việt Nam về vấn đề lãnh hải

Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao từng ở nhà tôi năm đầu tiên đến Pháp và chính tay tôi viết bảo lãnh để sinh viên Nguyễn Hải Hà được Tòa thị chính Nanterre cấp thẻ thường trú khi học tập... Cũng như Vũ Hùng, cũng như Bùi Tín, Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao bặt âm tin riêng Nguyễn Hải Hà đang ở Bézon một vùng lân cận với thành phố Colombes của tôi ...

Làm sao Đất Nước khá được khi toàn là những con người dơ bẩn vô ân bạc nghĩa, đối xử đểu cáng ngay giữa chúng như Vũ Hùng đối xử với Bùi Tín thật là tồi tệ !!!

Nhưng tôi rút ra một bài học tôi đã may mắn có một phòng thí nghiệm mà những con chuột nhắt mua không tốn là bao làm thí nghiệm xã hội học khá nặng ký như Vũ Hùng, Bùi Tín, Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao và cả Tiến sĩ Dân tộc học Lê Văn Hảo

Riêng Lê Văn Hảo tôi ở Nice nhắn Vũ Hùng mời đi chỉ 3 tuần sau khi lạm dụng đem bà Tâm về nhà sống rất bừa bãi .... Tiếp xúc với Lê Văn Hảo mới thấy tư cách thấp kém ...

Sau khi Bùi Tín ra viện với số tiền gần 600 ngàn francs viện phí ! Dĩ nhiên sau khi đó tôi khai báo như chuyện đã rồi là lầm giấy tờ và Bùi Tín không có giấy tờ khi Bùi Tín chuẩn bị xuất viện. Thế là từ đay Bùi Tín có giấy tờ. Do đó tôi thấy bên nhà bảo Bùi Tín được tụi tình báo Mỹ CIA hay Pháp nuôi nấng là không đúng. Chính tôi mang cục nợ trong thời gian từ cuối năm 1992 đến đầu năm 1994.

Bùi Tín lại trở về nhà tôi. Lúc này tôi cũng về lại Paris và làm tạm cho hãng Renault ở Rueil Malmaison nhưng không may vụ liên hợp Renault bất thành với Volvo và nhà máy lớn của Renault ở bên Bỉ đóng cửa gần Bruxelles ... Tôi lại ra đi tìm việc khác....

Vũ Hùng và cô vợ nhí không còn ở nơi nhà tôi nữa. Trong thời gian ở chung, Hiếu vợ Hùng rất khinh ra mặt khi Bùi Tín ngồi ăn chung nên tôi khuyên Bùi Tín nên ăn uống với tôi vì vợ tôi lúc này vẫn chưa quyết định về ở với tôi vì thấy tính tôi rất mến đồng bào mà cô cho rằng không nên. Ngay cô vợ Pháp đã góp ý với Bùi Tín là anh nên kiếm những đồng hương khác phan chia với Viện.... Nhưng cô vợ đầm tôi không hiểu rằng những vịt kiều Paris chúng là thế ..Chúng đĩ miệng , đạo đức giả... Ngay cả những tay khá như Nguyễn Ngọc Giao, Hà Dương Tường, Nguyễn Gia Kiểng... tất cả họ đều vậy

Bùi Tín với việt kiều Quốc gia chống cộng là tay « nằm vùng « của Hà nội. Không nên dính dáng gì với Bùi Tín cả !

Bùi Tín với việt kiều thân chế độ Hà Nội hay thân cộng là tay « phản động phản bội ». Không nên dính dáng gì với Bùi Tín cả không có giấy nhập cảnh visa về Nước áo gấm về làng cỡi ngựa CÁI xem hoa ĐỘC !

Thêm nữa là phải nuôi giúp Bùi Tín ăn ở tốn kém thêm tuổi già lại có những cú sốc văn hóa vì Bùi Tín không thực tế cứ nghĩ mình như xưa ở Hà Nội.

Tôi là người thương cảm Bùi Tín một ông già Việt Nam thân lỡ độ đường ... Khi nhóm Diễn Đàn tưởng lá cờ Bùi Tín ăn khách thì chúng hùa vô ...nào mời nào tổ chức sinh nhật cho Bùi Tín ..nhưng thấy không chạy nữa thì bản chất cơ hội chúng lờ đi ngay... Bùi Tín ăn ở sống ra sao chúng chẳng màng để ý đến ...

Mẹ tôi già thường ghé nhà và bà cụ khuyên tôi nên giúp Bùi Tín vì ông cụ Bùi Bằng Đoàn, thân phụ Bùi Tín coi như người sống gần làng Mẹ....Điều có thật là tôi cũng quý người già mua thuốc chích chống cúm già cho cả bà cụ Mẹ tôi lẫn cho Bùi Tín vào những mùa Thu sắp chuyển sang Đông năm 1992 , 1993.

Nhưng tệ cái là khi tôi trở lại Paris sống bên cạnh Bùi Tín tôi mới thấy cái bầy hầy sống trong rừng hay sống bên nhà quen rồi ...

Cái nhìn của người mới Việt Nam qua cũng khác dù Bùi Tín có trình độ và đã sống gần 3 năm ở Paris ... Chẳng hạn người miền Bắc có tội đánh dắm ... trước mặt người khác một cách rất tự nhiên như Bùi Tín hay Nguyễn Bá Hào ...

(Nguyễn Bá Hào một thời đến với nhóm Thông Luận vì vừa từ Algérie qua Pháp tỵ nạn đi dưới dạng chuyên viên hỗ trợ từ Việt Nam đến Algérie ... Sau này giấy tờ tỵ nạn cặp với một bà cán bộ có con đem qua ghép thành một gia đình mới, xin vào dân Tây, được nhà HLM xong thì cũng hát bài chuồn nhóm Thông Luận và nghe đâu đã là Việt Kiều yêu Nước về Hà Nội ... Thật tội cho nước Pháp ăn no vác nặng gánh những bọn tỵ nạn kinh tế ăn bám lợi dụng xứ người và xứ mình bòn mót nghĩ cho cùng cần phải một bài viết phân tích sâu sắc về tệ nạn cơ hội dơ bẩn này ...)

Nghĩ lòng tốt mình hóa dại ... sống với lũ mọi về tư cách như Bùi Tín - đại tá, phó tổng biên tập báo Đảng Nhân Dân...hay Nguyễn Bá Hào giáo sư đại học Hà Nội ...Khi Nguyễn Bá Hào có con gái đau nằm bệnh viện Louis Mourier tôi cũng gợi ý ghé nhà tôi để khỏi về thật khuya nhà mình chăm nuôi cháu gái đau ...Thế là ông chủ nhà cũng được ....chia dắm ... trước với cựu giáo sư đại học Hà Nội ... Nguyễn Bá Hào !! Nhưng tôi tránh xa và không góp ý vì Nguyễn Bá Hào chỉ qua nhờ vài đêm ...

Còn đại tá, phó tổng biên tập báo Đảng Nhân Dân Bùi Tín mới kẹt vì lâu rồi ...đêm khi ngủ thì gáy như cọp ...tôi cũng giải quyết bằng cách mua đồ bịt tai ở tiệm thuốc Tây ...Còn cái của nợ ấy ...

Thế là phải góp ý kiến ...Góp một hai lần cũng không nghe... Dù Bùi Tín biết mắc cở nhưng cái thói quen "đánh dắm" của các đồng chí Chanh, đồng chí Vện nghe khó vì thói quen cố hữu hàng bao nhiêu năm ...Lần cuối cùng tôi góp ý kiến rất nặng là bảo anh từng là cậu ấm, con Thượng thư , đại tá tự nhận tiếp quản Dinh Độc lập (nhưng tôi không tin từ lâu !!) mà sao tệ và xệ quá vậy ....

Thế là cú góp ý khá đau ấy Bùi Tín mới có ý chí bỏ một tật rất xấu trong đời ! Thói quen "đánh dắm" mọi rợ trước người khác !

Trên nguyên tắc tôi có thể tống cổ ...nhưng thương hại thấy một người già gần 70 tuổi đi đâu ... trước tình người của lũ bợm đạo đức giả mà tôi đã nêu đích danh ở trên ...

Vừa xong tật này đến tật khác... Là sau đó Bùi Tín cuối năm 1993 lại đem một bà người Hà Nội chừng ngoài 40 tuổi thỉnh thoảng về nhà tôi o bế .. Tôi có góp ý là ngay bố tôi tôi cũng không chấp nhận...nuôi anh quá đủ rồi không thể giúp ai khác chỉ trừ bà Bùi Tín vợ thật của anh từ Hà Nội qua thì may tôi mời chừng 15 ngày hay tối đa 1 tháng vì tôi còn bà vợ đầm sống gần đấy ...

Thế là Bùi Tín dám nổi giận mắng tôi ...và tôi đề nghị lần này Bùi Tín dọn nhà đi ở chỗ khác vì không thể chịu nổi ....

Sáng ngày 2 tháng Giêng năm 1994 Dương lịch , trong cơn bồi tim tôi vội gọi xe cấp cứu chở Bùi Tín vào nhập viện bệnh viện Hôpital Beaujon ở Clichy ... Hai ngày sau tôi nhận một lá thơ Bùi Tín viết chửi rủa tôi hết sức thậm tệ nào bảo bà vợ đầm tôi "con đầm hạ cấp ...!"... (vì căm thù khi vợ tôi góp ý Bùi Tín nên hỏi những người Việt khác mà vợ tôi biết như giáo sư Hà Dương Tường học Bách Khoa, giáo sư Nguyễn Ngọc Giao, Trưởng Ban Việt ngữ Bạch Thái Quốc, Kỹ sư Giám đốc Nguyễn Gia Kiểng có hãng riêng ... mỗi người mỗi tay phụ với tôi ...!!) ..và nhiều lời chửi rất hèn mạt của kẻ ăn cháo đái bát ...Tất cả thư từ ấy tôi còn giữ nếu quý báo cộng-quốc nào cần photocopie tôi sẵn sàng gởi quý vị ..Tôi kể Mẹ tôi Mẹ tôi cười và bảo con cứ nhớ câu "giúp vật vật trả ơn giúp người người trả oán" đừng phiền hà làm gì ...

Thế là ngày Tết ta sau đó, cụ Phục đến thăm và năn nỉ tôi vào thăm Bùi Tín ở bệnh viện Hôpital Beaujon ở Clichy ... lúc đầu tôi cự tuyệt, cụ Phục lại năn nỉ xem lá thư Bùi Tín gởi tôi ...Cụ hết sức trách Bùi Tín bảo cái miệng nó độc như thế ...nhưng rồi lại năn nỉ tôi vào thăm Bùi Tín ở bệnh viện Hôpital Beaujon ở Clichy ... và khuyên tôi bỏ qua vì ở xứ người chẳng còn ai ...Thế là tôi mủi lòng trước lòng cụ Phục nhưng không quên nhắc lúc Bùi Tín đau gần chết 78 tuổi già hơn 66 tuổi nhưng đễ tráo giấy tờ hơn một người 40 tuổi ...Cụ Phục lại năn nỉ "Viện ơi mày bỏ cho tao, tao mắc cở lắm rồi ...Tao hiểu mày .."

Thế là cụ Phục và tôi đi thăm Bùi Tín ở bệnh viện Hôpital Beaujon ở Clichy ... Đến tôi cũng mủi lòng Bùi Tín đang bệnh nhồi tim nặng nhưng với phương tiện y học của Pháp Bùi Tín đã qua khỏi ...Tôi có nhắc lại chuyện"anh có nhớ vụ cựu chiến binh Điện Biên Phủ tiếc ngẩn ngơ chỉ ước được 1 phần 10 tiền viện phí 600 ngàn francs khi nằm bệnh viện hồi tháng 8 năm 1993" ..Anh ta cười ..khằng khặc và bảo tụi Pháp nó tốt thiệt ....

Chưa hết sau đó Bùi Tín bắn tiếng qua cụ Phục là nhờ tôi làm giấy tờ bảo lãnh để Bùi Tín có thể làm giấy tờ tỵ nạn lãnh tiền già ...

Tôi biết Bùi Tín có người cháu họ xa sắp đi định cư ở Mỹ nên có căn phòng 2 buồng ... Tôi nghĩ trước sau cũng phải làm cho Bùi Tín thôi vì những ông việt kiều như giáo sư Hà Dương Tường học Bách Khoa, giáo sư Nguyễn Ngọc Giao, Trưởng Ban Việt ngữ Bạch Thái Quốc, Kỹ sư Giám đốc Nguyễn Gia Kiểng có hãng riêng ... không có "thằng nào" dám làm cả dù chúng biết Bùi Tín không làm chuyện tầm bậy như buôn lậu, ăn cắp ...nhưng chúng sợ là cái chắc vì anh khi ký chữ ký bảo lãnh có đủ điều kiện để bảo lãnh một người nào đó thì về mặt pháp luật trong một nước Pháp nhà nước Pháp quyền thì hậu quả không lường được nếu người bảo lãnh đòi hỏi chẳng hạn như tiếp tục ở nhà anh vì anh có đến 4 phòng như căn nhà tôi theo như chữ ký trên tờ giấy bảo lãnh. Bút sa gà chết là vậy ....

Tôi thử từ chối và sau 2 tuần chắc chắn Bùi Tín năn nỉ những ngài việt kiều Paris trên nhưng chắc không có hồi âm .... Thế là Bùi Tín lại năn nỉ tôi và nhờ cả bà Phương chủ tiệm ăn Đào Viên trong quận 13 gọi nhiều lần năn nỉ. Rồi cả cú điện thoại của anh Nguyễn Gia Kiểng cũng nói ngọt Viện nên làm cho anh Bùi Tín....

Cuối cùng tôi thấy ngày tháng chờ thủ tục tiền già , giấy tờ tỵ nạn ... và nhất là căn nhà nhỏ cần phải thu xếp cho Bùi Tín để anh ấy có thể sống bên cạnh người bạn mới là bà Lê Thị Hoa...Hy vọng họ giúp đỡ nhau sống có điều kiện trên trợ cấp nhân đạo của Nước Pháp

Tôi đã làm cho Bùi Tín... Nhưng chỉ tiếc lần gặp lần cuối cùng là từ ngày Lễ đón Anh Đoàn Việt Hoạt ở Paris năm 1998 ... Bùi Tín nhìn gặp tôi không chào không hỏi như một người đồng bào, có vẻ hằn thù .... Trước nghĩa cử của Anh Nguyễn chí Thiện và Anh Đoàn Việt Hoạt hôm ấy ở Chinagora ...tôi nghĩ đó chỉ là những việc nhỏ bé vụn vặt xứng đáng với tâm địa phản phúc của Bùi Tín ....

Tôi nghĩ Bùi Tín cần nghĩ lại Lương tâm ngay số tiền nhỏ tôi gởi biếu Anh Phùng Quán cuối năm 1993 qua Bùi Tín chắc y cũng xực luôn vì tôi chẳng có hồi âm dù trước đó tôi biếu anh Nguyễn Hữu Đang và sau khi nhận quà của tôi anh Đang viết lá thư rất trân trọng cám ơn cho dù anh cũng chẳng biết tên tôi là ai nữa ....Tôi biết Bùi Tín có lẽ tiêu bậy số tiền nhỏ tôi gởi biếu Anh Phùng Quán cho chuyện mua sâm ngâm rượu ngậm hàng ngày để bổ sống lâu sung sức nhất là lúc bấy giờ vừa gặp cô bạn trẻ ..ngay tiền nhuận bút quyển Mặt Thật, Bùi Tín cũng chi tiêu rộng rãi cho người đẹp Lê Thị Hoa..... Con cháu bác Hồ

Chính ra người khác hẹp hòi bắt Bùi Tín đóng góp chi tiêu việc ăn uống cho mình ...Nhưng lúc ấy tôi lãnh lương khá như một kỹ sư tin học làm cho hãng lớn thì chẳng tiếc gì chút vụn vặt ...

Còn cả 1.001 thứ chuyện lẩm cẩm dơ bẩn cả trí óc tôi sau thời gian giúp một tên lưu manh về chính trị như Bùi Tín chỉ hận thù vì không được chia ăn chớ nếu y lọt vào địa vị như những thằng chóp mu lưu manh khác thì Dân tộc và Đồng bào còn khổ hơn nữa vì y là thằng có học tính toán và có chút thông minh hơn lũ khốn nạn trên .

Có lần một người hỏi tại sao không nhờ Bùi Tín viết lời tựa Từ điển Nhân quyền, tôi cười vang dội và anh bạn ấy chẳng hiểu gì cả . Tôi tin cậy Lão Tướng Trần Độ làm công việc cao đẹp này vì đúng Khí phách và Nhân cách của Ông ... Chắc anh bạn ấy nếu tình cờ đọc đến đây thì hiểu vì hôm ấy tôi bảo với anh xin miễn bình luận no comment !

Cái quyết định cuối cùng là vẫn kiên nhẫn rộng lượng làm giấy tờ cho Bùi Tín để Bùi Tín có thể có căn nhà riêng sống bên người bạn gái mới (cháu bác Hồ mà lỵ !!) , có tiền già, có giấy tờ đàng hoàng khi đau ốm vào nhà thương dễ gì ai cho mượn giấy tờ như đại úy Vũ Hùng còn không cho thượng cấp tốt giúp y như vậy khi cha chết ở Hà Nội ...

Tôi và bạn đọc biết ở Pháp ngay nhiều người Pháp cũng không nhà nằm đường và khi nằm đường không có địa chỉ chính thức, không có giấy tờ thì cho dù là Tây thật cũng không lãnh trợ cấp gì hết VÌ KHÔNG CÓ GIẤY TỜ theo Luật nhà nước Pháp quyền là không có thể lãnh tiền trợ cấp xã hội ...thế thôi ....

Tôi chỉ liều và làm những quà tặng cho một người như Bùi Tín quả là cách sống thiếu cái tự tình Dân tộc của Tổ tiên như những người từ Hà Nội qua sống tại nhà tôi như Luật sư Pháp Đình Hà Nội và Paris Nguyễn Hải Hà - bây giờ là tay chui luật cho bọn tư bản đỏ bên Hà Nội qua đường châu Âu và Hoa Kỳ qua cái mạng văn phòng Luật.

Tôi chỉ liều và làm những quà tặng cho một người như Bùi Tín quả là cách sống thiếu cái tự tình Dân tộc của Tổ tiên như những người từ Hà Nội qua sống tại nhà tôi như Nguyễn Hồng Thao trong đoàn thương thuyết Việt Nam về vấn đề lãnh hải

Đối với Bùi Tín tôi không băn khoăn lắm ...dù sao Bùi Tín cũng có công lật mặt nạ cho toàn chúng ta thấy mặt thật của cái chế độ ghê tởm mà Bùi Tín đã sống và hợp tác...có lẽ sống lâu với bọn hủi thì Bùi Tín cũng lây cái hủi bất nhân bội ân và đểu cáng ... nhưng Bùi Tín đã thức tỉnh thì chúng ta nên rộng lượng...

Riêng với Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao, tôi rất ân hận vì đã nối giáo cho giặc trong cho dù ngày đầu gặp hai sinh viên Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao tôi luôn luôn nhấn mạnh nếu gì tôi làm được sao cho các bạn thành tài có ích cho Nước và có ích cho Dân là tôi làm ....

Nhưng "tư cách và nhân cách" của hai "trí ngủ" Nguyễn Hải Hà và Nguyễn Hồng Thao tôi chắc chắn chúng sai lầm ....bằng chứng sau khi thành tài chúng bám chặt cái chế độ dơ bẩn nhất trong Việt Sử ....



Năm 1998 tôi đứng ra tổ chức Hội nghị CAD/CAM dưới sự chỉ đạo kỹ thuật của Piere Bézier và được bảo trợ của hãng Dasault Systèmes qua anh Francis Bernard, Nhà sáng lập và Tổng Giám đốc Dasault Systèmes và lúc ấy năm 1998anh làm Cố vấn cho Tổng Giám Đốc



Hội nghị CAD/CAM được hai Đại học Hà Nội và t/p HCM hưởng ứng nhưng giờ chót Người đứng ra tổ chức là tôi không được giấy chiếu khán do Bộ trưởng Công an Bùi Thiện Ngộ từ chối dù Đại sứ quán Việt Nam tại Paris đồng ý nhưng phải xin ý kiến Hà Nội .... phần lớn cũng vì lý do bọn Công an Hà Nội biết tôi chứa Bùi Tín loại phản phúc không hơn không kém trong nhà !



Nước Pháp giữ gìn và bảo quản mọi giấy tờ và hồ sơ hành chánh của tất cả dân pháp, di dân và kiều dân các nước bằng chứng muốn sưu lục các giấy tờ của ngay người Việt Nam thời Pháp thuộc có liên hệ gì với nước Pháp kho lưu khố ở tỉnh Nantes đều có lưu trữ.



Cho nên những giấy tờ bảo lãnh cho Bùi Tín tại cơ quan tỵ nạn OFPRA của Pháp, Tòa hành chính Nanterre giấy bảo lãnh cư trú hay hồ sơ nhập bệnh viện họ đều giữ rất cẩn thận ...Đó là tất cả những bằng chứng Pháp lý mà chữ ký của tôi Nguyễn Hữu Viện lưu dấu trên các hồ sơ hành chánh của Bùi Tín, Vũ Hùng, Nguyễn Thị Hiếu, Nguyễn Hải Hà tại Pháp ..



Tôi chỉ thỉnh thoảng cúi mặt buồn nhỡ khi bà vợ người Pháp hỏi tôi những người "đồng hương " tes compatriots đâu rồi sao chẳng có tin từ ngày ấy đến nay ...anh đã làm những gì tôi biết là tốt và còn khuyến khích anh nữa là khác ... tôi nghe sót xa hai chữ những người "đồng hương " tes compatriots ... tôi cúi mặt xin tránh qua chuyện khác và Người vợ đáng quý của tôi (từng chia sẻ buồn vui suốt 20 năm bên cạnh tôi ) đã từng bực mình với cách sống của những người gọi "là đồng hương" (đó là chưa kể tôi không bao giờ dám dịch ra lời chửi rủa của Bùi Tín mà cụ Phục nghe cũng thấy chán "con đầm hạ cấp.." cho Nhà tôi nghe ..nhưng tôi chắc Nhà tôi cũng để ngoài tai ..vì tôi biết tính bà rất cao thượng và chính vậy tôi cảm phục sống với nhau 20 năm nay ...)



Sau một vài lần hỏi thăm nhà tôi không bao giờ hỏi nữa vì không muốn gợi lại trong tôi những ác mộng về đồng hương Việt Nam







Quả thật tôi không may toàn gặp những thứ "đồng bào đồng hương phải gió ba bị 9 quai 12 con mắt" mà nói như qua điện thoại anh Vũ Thư Hiên bảo "Anh Viện không mát tay ".....















Nguyễn Hữu Viên