Tưởng niệm Thi sĩ Hoàng Anh Tuấn - Người Tình Chung Thủy Ngàn Năm của Hà Nội Muôn Thuở ..../Một Chút Mùa Thu của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn (Phần 1)










Một Chút Mùa Thu của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn









Tùy bút Ngọc Thủy



Mỗi mùa thu tới với nơi chốn tôi hằng yêu mến, vẫn gắn bó, đi về trên từng dốc phố quanh co theo vòng cung đồi núi biếc xanh, đã mười lăm năm, dẫu không rực sắc lá đỏ vàng lộng lẫy trong những cánh rừng phong ở Minnesota soi trên bóng nước Vạn Hồ, dẫu không điểm nét chấm phá đặc biệt như nâu của gỗ ngàn, tía của rừng sồi trải dài nhiều dặm dọc theo bờ sông con nước thượng nguồn Mississippi ánh mầu biêng biếc xanh lơ .v.v… mà tôi đã từng có dịp đi qua trong những mùa thu nước lớn mang theo "âm sóng động thì thầm, chuyển con nước vô hồi trôi bằn bặt; trăng khuya giãi bọt vàng, vỡ từng hạt sáng ngời sắc ngọc…", nhưng mùa thu ở Thung Lũng Hoa Vàng vẫn đong đầy quyến rũ mộng mơ như những điều đẹp đẽ nhất của Một Chút Mùa Thu mà thi sĩ Hoàng Anh Tuấn đã gởi gấm vào thi ca những giòng thơ tình lãng mạn:



"em bỗng đẹp như mùa thu chợt tới

anh bàng hoàng nghe đêm tối nín câm

khẽ rụt rè những mắt lá dưới chân

chớp sương lạnh cho mềm từng gót nhỏ



… anh hoài vọng một thiên đường vay mượn

hồ thủy tinh hờ hững bóng thiên nga

đêm lui dần về cuối nẻo mờ xa

hồn bỏ trống về tâm ca ấm áp



…

khi lãnh đạm bắc nhịp cầu ký thác

lụa mùa thu trải mỏng lối thời gian

vườn tâm tư như một góc vai tàn

bỗng hiu hắt những chùm thơm nở muộn…"







Tôi rất thích những bài thơ tình ngọt ngào, chất ngất men say bao nồng nàn, tình tứ, đam mê mà cũng rất trong sáng, dịu dàng để hòa nhịp cùng ngôn ngữ mượt êm, lả lướt như phiến nắng pha lê lóng lánh nhiều sắc mầu tươi đẹp của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn. Những bài thơ còn nguyên nét yêu kiều và hương thơm thuở Hà Nội của những thập niên ba mươi, bốn mươi, năm mươi mà ông từng trải qua thời thơ ấu, thanh xuân, đã giữ lại cho những người xa Hà Nội, mến yêu Hà Nội những kỷ niệm và hình ảnh đẹp khó thể mờ phai. Những bài thơ in đậm tình cảm một thời yêu đương mới lớn của ông cho đến bây giờ vẫn truyền dẫn được nhịp sống thiết tha và sự chân thành tuổi trẻ vào tâm hồn người đọc. Ấm áp xiết bao!

Những bài thơ của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn, tôi đã đọc đi đọc lại hoài cũng vẫn còn thích. Bởi ngoài ý thơ, ông còn vẽ lên bao cảnh sắc đẹp mầu, có âm thanh huyễn hoặc, có ánh sáng không gian mở ngỏ, có cả những thời khắc mơ màng rất gần gũi như cảm xúc của thịt da mà cũng có lúc xa xôi diệu vợi như chiêm bao, nuối tiếc. Và tôi thích, bởi thơ ông luôn sáng đẹp lời yêu thương đằm thắm, cho người, cho đời. Dù khổ đau hay hạnh phúc thì trong cõi thi ca của ông vẫn sâu lắng nhẹ nhàng như để cùng chia xẻ, cảm thông và thăng hoa hai điểm lớn, mạnh nhất trong đời sống và tình yêu của thế nhân, thành đôi cánh bay cao.

Tình yêu vẫn rất đẹp thủy chung từ những lời thơ Hoàng Anh Tuấn:



"Hà Nội yêu, anh vẫn yêu muốn khóc

mấy chục năm, xa đến mấy nghìn năm

giã từ em - mười bẩy tuổi - một lần

thu rất mỏng, mưa hững hờ đẫm lá…"



Với bốn câu thơ kế tiếp, ông đã cho chúng ta ngắm được nét đẹp yêu kiều, khăn lụa xiêm y mềm mại làm tăng vẻ điệu đà duyên dáng của người con gái Hà Thành thuở đó trong thời tiết mùa thu gợi cảm với hương vị hấp dẫn của hàng quà đặc biệt miền Bắc như ô mai sấu, ô mai mơ, nghe đến thèm cả những cánh môi xinh:



"Hà Nội yêu, áo lụa ngà óng ả

thoáng khăn san nũng nịu với heo may

hai ngón tay nhón một trái ô mai

chiếc răng khểnh xinh nụ cười cam thảo"



Và đẹp làm sao, mối tình đầu chân thật. Những tình cảm thiết tha ấy đã rung ngân thành tiếng reo vui, mở lối cho tâm hồn đi trên những nấc thang hạnh phúc, chỉ cần một chút yêu thương là đời bỗng đẹp bỗng vui, hạnh phúc đơn sơ mà rất đỗi tuyệt vời:





"Hà Nội yêu, mối tình đầu khờ khạo

em nhận thư, anh ngây ngất tủi mừng

khi về nhà, cười nụ với cầu thang

một tuần lễ, vui như ngày thi đỗ"



Vì quá yêu mùa thu, nhất là những kỷ niệm Hà Nội, Mùa Thu và Em như:



"…ôi mùa thu trời Hà Nội mưa đan

vương ánh mắt những thờ ơ khép cửa

khi yêu dấu long lanh trên nhánh cỏ

niềm đong đưa trong vắt giọt rưng rưng

ta hẹn em bằng âu yếm nói thầm

những gắn bó chẳng bao giờ nới lỏng

cho mềm xanh xõa tóc gội heo may

những làn môi cốm mới lúc đầu ngày

thơm hờ nhẹ lên phớt nhung gò má

Hà Nội em tà áo vân nền nã

để bàn tay thèm khe khẽ nâng niu…"



Nên chàng thi sĩ học trò của năm mươi năm về trước vẫn yêu mầu tháng chin, và vẫn nhắc nhở hoài về tháng chin còn đọng mãi dấu yêu:



"khung cửa sổ mở ra trời mai sớm

mắt trong veo hương cốm đã thu về

lòng tay anh lấp lánh cánh chim di

xanh biêng biếc sợi hồn nhiên tóc xõa

đường Phủ Doãn nắng còn hôn khóm lá

cho ngại ngùng hoa sấu rụng lâng lâng

cườm tay ngà vòng bảy chiếc xôn xang

reo khe khẽ điệu nữ sinh làm dáng

trời mai sớm dải khăn san thấp thoáng

cỏ ven đường nghiêng né bước chân ngoan

có một nàng công chúa sắp đi ngang

trên tà áo còn nguyên màu cổ tích

xin trở lại thuở ngày xưa tinh nghịch

cầm tay nhau lần đó để xa nhau

để ước ao khi thương nhớ ngẹn ngào

được cầm lại bàn tay em công chúa

khung cửa sổ mở ra trời yêu cũ

chẳng khép vào sợ khuất dáng em xưa

một nỗi buồn thoáng Hà Nội mùa thu

vẽ từng nét tình yêu em hương cốm"



Tôi cũng yêu lắm tháng chín của chớm mùa thu mới với riêng những kỷ niệm ngọt ngào dấu ái, thân yêu! Nên tôi thuộc lòng những bài thơ viết về tháng chin của người thơ Hà Nội, Từ Tháng Chín San Jose:







"môi hé nụ chim cà lăm tiếng hót

mắt lá nghiêng; hoảng hốt bướm nằm mơ

một mình anh và thương nhớ nên thơ

nghe từng bước em về anh-quá khứ

xin vay xổi con đường nâu bóng lụa

những êm đềm ngón dệt ngón bâng khuâng

buồn Chiêm Thành câm nín đợi rêu phong

khép giai điệu cung Nam Ai tâm sự…"



Mỗi lần gõ xuống những chữ nghĩa trong thơ ông suốt chin năm dài cho từng số báo Suối Văn, tôi thật thú vị ngắm nghía từng lời từng ý như câu "vay xổi" chẳng có gì độc đáo nếu không muốn nói là rất tầm thường nếu chỉ nói trong việc trao đổi nợ vay mua bán. Nhưng qua lối đặt câu diễn tả của ông thì thật là "thơ" hết biết. Bởi, với tôi, đó là lời tỏ tình thiết tha rất đáng yêu và ý nhị.



Và còn từ nào sâu lắng hơn để nói lên nỗi lòng hoài vọng nhớ nhung đến khắc khoải khi ông ví nỗi buồn ấy như trang sử Chiêm Thành cùng ca khúc Nam Ai đến nhói lòng tê buốt. Hay có phải trong giòng máu ông cũng luân lưu một nửa mối sầu dân tộc Chiêm Thành của thân thế người ông ngoại họ Chế.



Anh Hoàng Anh Tuấn ơi, có phải vì yêu tháng chin nên anh cũng từ giã nhân gian cùng thân quyến bạn bè vào đầu tháng chin năm nay. Ngày thứ Sáu hôm qua, ngày 01 tháng 09 năm 2006, mới là tuần lễ đầu chớm thu thôi mà anh.

Dù biết anh đau ốm đã lâu, nhưng nghe tin anh mất, em thật sự bàng hoàng bởi sự ra đi của anh quá đột ngột. Em nhớ tới những lần vào thăm anh trong Viện Dưỡng Lão sau ngày anh Phạm Huấn mất, khi thì với Phan Nhật Nam từ Nam Cali lên, khi với chị Mai Hân, Thiên Kim hay vài người bạn khác .v.v…, hoặc thỉnh thoảng em đến thăm anh một mình, hai anh em cùng trò chuyện vui vẻ, tiếng anh nói chuyện vẫn to và rổn rảng. Căn phòng anh sáng sủa trông vui mắt hơn phòng anh Phạm Huấn lúc trước ...

bởi chưng nhiều tranh cảnh xinh xinh và treo nhiều hình ảnh của đại gia đình con cháu .v.v… Lúc nói chuyện với anh, em hay chạy tới ngắm đồ vật này hoặc ngắm bức hình kia nên em có cảm tưởng anh chẳng đau ốm gì nhiều, giống như ở căn nhà mầu tím trước đây, chỉ có điều là lúc nào vào thăm, anh cũng ngồi tiếp trên chiếc xe lăn. Em còn thú vị nói anh được nằm sát cửa sổ ngó ra thảm cỏ và hàng cây xanh, thích quá, để anh có dịp nhìn bầu trời cao rộng trẩy áng mây bay, ngắm mầu xanh cây cỏ tươi mát, để hằng ngày trong bệnh viện những lúc chị Phương Trâm chưa vào kịp hoặc những ngày vắng bạn đến thăm anh sẽ đỡ buồn và biết đâu lại sáng tác thơ thêm dồi dào. Anh lắc đầu mệt mỏi nói hồn thơ đi mất biệt rồi, thấy vậy chứ anh khó tập trung ngồi viết hoặc suy nghĩ được gì lâu. Ngay đầu năm nay, anh hỏi thăm đến con bé Thủy Tiên, em nói cháu đã sắp sinh nhật mười bốn, anh nói đó là tuổi rất đẹp để chuyển hồn ngây thơ thành thiếu nữ mộng mơ và bảo sẽ viết một bài ngắn mừng cháu tuổi đẹp hồn nhiên nhưng em không dám nhắc vì biết anh không được khỏe nhiều.

Lần nào có dịp lên San Jose, anh PNN cũng muốn đến thăm anh (như đã nhiều lần thăm anh Phạm Huấn trước đây) và cô Đặng Thị Liệu, có hôm em và P.N.N vào thăm anh, tìm mãi không gặp, hóa ra ngày đó anh được chị Phương Trâm xin phép đón ra ngoài chơi và về thăm nhà vì hôm đó là ngày sinh nhật của anh. Có hôm em với chị Mai Hân rủ nhau tới thăm anh. Anh mừng rỡ nói chuyện thật nhiều. Lúc ra về em và chị MH nói đùa hôm nay anh nói chuyện còn nhiều hơn cả hai đứa cộng lại, điều đó chứng tỏ anh còn rất khoẻ, hai đứa em an tâm và vui mừng lắm.







Nhưng em nhớ nhất là những ngày đến thăm anh ở căn nhà mầu tím nằm trong hẻm vắng yên tĩnh gần ngả tư đường Key và Senter. Căn nhà nhỏ có cây to phủ tràn bóng mát. Những ngày ấy anh còn khoẻ mạnh. Mỗi lần ghé thăm em lại được anh kể cho nghe nhiều chuyện sinh hoạt trước đây và các nhân vật trưởng thượng trong làng văn, thi, báo giới mà có nhiều vị em chưa gặp bao giờ nhưng biết được đôi nét về họ qua lời kể chuyện bằng giọng trầm ấm, vui vẻ, dí dỏm của anh.

Lần nào về em cũng được chị Phương Trâm cắt cho một vài nhánh hoa trồng dọc quanh ngôi nhà của anh chị. Em thường trêu đùa đây là túp lều lý tưởng của anh vì được chị trang trí từ rèm cửa đến mầu sơn lẫn bức tranh sơn mài vẽ cô thiếu nữ mặc áo dài tím của anh Đằng Giao làm căn phòng nổi bật mầu sắc tím rất đặc biệt dễ thương. Nhắc đến bức tranh thiếu nữ với sen hồng của anh Đằng Giao mà chị Phương Trâm trang trọng treo trên góc tường sáng sủa nhất trong căn phòng khách, nơi em thường đến chơi. Em không thể nào không nhắc đến kỷ niệm hồi anh chị Đằng Giao & Chu Vị Thủy đến San Jose triễn lãm tranh sơn mài mà người họa sĩ tài hoa này đã bỏ nhiều công phu nghệ thuật lên những búc tranh mang từ quê nhà đến California cũng vào tháng chin năm 2003, cũng là dịp mong muốn được hội ngộ anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu đã gần ba mươi năm rồi chưa gặp lại.

Biết vậy nên dù không được khỏe lắm, anh vẫn tới chơi hằng ngày nơi phòng triễn lãm, có hôm còn mang theo cả khay xôi bắp dẻo ngon mà chị vừa mới nấu còn nóng hổi thơm lừng. Những buổi ấy thường cũng có mặt các anh Nguyễn Mộng Hùng (Hùng sùi), Đoàn Xuân Ngọc (Ngọc toét), Thanh Thương Hoàng, Cao Sơn, Trần Thiện Hiệp .v.v… Mấy "sư huynh" đó còn đem chuyện viết kịch (Ly Nước Lọc, Hà Nội 48…), chuyện đóng phim và đạo ...

diễn ngày trước của anh như phim Ngàn Năm Mây Bay, Xa Lộ Không Đèn ra kể, tạo những tiếng cười vang vui nhộn khắp cả hội trường triễn lãm tranh của Sàigòn Business Center do anh Lê Văn Hướng của gia đình Lee’ cho mượn. Nhớ buổi cuối cùng dù rất mệt vì chị đưa anh đến chơi từ sáng, anh vẫn ngồi chờ cho đến khi mọi người đóng gói xong những bức tranh còn lại của anh ĐG rồi cả nhóm anh chị em mình mới kéo nhau đi ăn tối lúc gần… nửa đêm. Tuy mệt nhưng ai cũng cảm thấy lòng vui ấm áp từ tình nghĩa hết mình của anh em bằng hữu. Riêng hôm em chở anh chị Đằng Giao & Chu Vị Thủy tới căn nhà mầu tím thăm anh, lúc ra về anh chị còn tặng cho em một chậu trúc đen là loại trúc quý mà anh thích trồng.

Em quý món quà này nên cũng nâng niu chăm sóc bụi trúc xanh tươi ấy kỹ lắm, có lần đi chơi vắng hơn một tuần, buồn quá khi về thấy bụi trúc bị bỏ quên không tưới nước đã rũ lá vàng muốn héo khô. Tưởng là phải bỏ đi nhưng nghĩ đến thân tình anh chị đã luôn dành cho như một cô em gái nhỏ mến thương, em cố gắng chăm sóc vun tưới lại. Thật mừng rỡ làm sao như có phép mầu khi thấy bụi trúc đã tàn tạ nay bừng xanh lên tươi tốt, nên liền gọi điện thoại đến báo cho anh hay là bụi trúc đã sống và tươi thắm lại rồi (thú thật nếu chẳng may cây bị héo khô, chắc là em dấu nhẹm luôn bởi sợ anh buồn vì để cây chết mà em thì cũng đáng cái tội… lười).

Cây trúc ấy vẫn xanh tươi như những tình cảm quý mến chân thành. Mỗi ngày một vượt hơn cao. Thời gian thì vẫn cứ trôi qua, đi tới về phía trước không dừng lại, chỉ có lòng mình mới ngoảnh nhìn được về quá khứ mà thôi nên bao kỷ niệm của người thân, bạn hữu lúc nào cũng xanh tươi hoài, anh Tuấn nhỉ!







Thi sĩ Hoàng Anh Tuấn ngoài biệt tài viết kịch, làm thơ, đạo diễn phim, anh còn có tài kể chuyện rất lôi cuốn, hấp dẫn và đôi khi rất tếu làm mọi người phải rúc rich cười hoặc không nhịn được thì tha hồ phá cười to lên cho thoải mái. Mà gương mặt thì tỉnh bơ như sự chọc cười ấy không liên quan gì tới anh cả. Quả thật anh đâu có nói chuyện hài hước, anh kể toàn chuyện thật đấy chứ nhưng qua tài diễn tả bằng chữ nghĩa văn chương thâm thúy, ý nhị cùng điệu bộ của anh, đố ai khỏi nhịn được cười. "Một tràng cười bằng mười thang thuốc bổ" nhà thơ Hoàng Anh Tuấn đã mang đến cho mọi người những nụ cười vui khi có dịp cận kề trò chuyện. Anh còn một đặc điểm mà bạn bè ai cũng quý mến là luôn cởi mở, hiền lành. Anh chẳng để tâm giận ai lâu bao giờ và đối với những người em nhỏ như chúng tôi anh càng bao dung thương mến.

Nhớ có lần tôi cùng luật sư Nguyễn Tâm tổ chức ra mắt thi tập Thắp Tạ của nhà thơ Tô Thùy Yên tại San Jose. Sự sắp xếp để tổ chức vỏn vẹn có một tuần nên chúng tôi gấp rút in thiệp mời gởi đi khi có cơ hội gặp gỡ bạn bè, thông báo thêm trong chương trình phát thanh và báo của tôi và anh N.Tâm. Buổi chiều chủ nhật hôm ấy tôi mới gọi cho anh Hoàng Anh Tuấn biết tin, anh rất vui mừng và tỏ vẻ nôn nóng muốn đến tham dự để gặp lại thi sỹ Tô Thùy Yên là người bạn thân cùng sinh hoạt lâu năm trong lãnh vực văn hóa văn nghệ, nhưng anh cho hay vì tôi cho biết quá gấp, chị PT không về kịp đưa anh đi, vậy tôi có thể giúp anh đến đấy được không? Tôi cũng chỉ còn ít thời gian phải đến nơi tổ chức mà hướng đi của tôi lại ngược hướng nhà anh nên hứa khi đến nơi tôi sẽ nhờ ai đó tới nhà rước anh. Nói vậy mà khi tới nơi, tôi bị cuốn hút vào việc tiếp khách và điều hợp chương trình nên đã quên mất ông anh đã khăn gói quần áo chỉnh tề đang ngóng đợi người đến rước để tới buổi sinh hoạt vui vẻ, gặp lại người bạn thơ than mến là thi sĩ Tô Thùy Yên và cả người bạn Phan Nhật Nam hôm ấy cũng lái xe từ Nam Cali lên để giới thiệu về tác phẩm của T.T.Y. Sáng hôm sau, tôi liền gọi tới anh xin lỗi, anh không hề giận dỗi trách móc một lời. Vẫn bằng giọng hiền hòa từ tốn, anh cho biết hôm qua đợi cả buổi chiều nhưng nghĩ "chắc Thủy bận quá nên khó nhớ ra được, anh lại thay áo ra nằm nhà thôi". Nghe anh nói thế, tôi lại càng cảm thấy áy náy vì để lỡ một dịp cho những người bạn quý lâu năm có thể gặp gỡ nhau. Anh chị thường gọi tôi bằng tên một, ít khi nào gọi tên đôi như các anh chị, bạn bè khác hay gọi. Và tôi cũng rất thích lối gọi gần gũi này.

Những ngày đã xa, nhưng nhắc nhớ lại kỷ niệm thì quá khứ vẫn đứng bên cạnh, thật gần. Những ngày ấy khi con bé Thủy Tiên của tôi vừa mới chào đời. Những ngày gia đình chúng tôi và các anh chị Hoàng Anh Tuấn & Phương Trâm, Sao Biển, Lộc & Nga, Hồ Linh… thường gặp gỡ nhau hằng tuần. Chúng tôi cũng hay đến thăm anh chị Hoàng Anh Tuấn ở căn gác nhỏ trên đường Mc Laughlin. Căn nhà ấm cúng mà tôi rất thích bởi lối bày biện và những món ăn ngon lành bằng đôi tay làm bếp rất khéo của chị PT. Đâc biệt vào những ngày Tết xuân, nhà anh chị lúc nào cũng có một vài chậu hoa Thủy Tiên thật đẹp. Có năm chị PT còn tặng tôi cả chậu hoa mới nở vài cánh xinh thơm ngát. Nhưng đối với tôi, không có món quà nào quý hơn, ngát thơm hơn những bài viết mà anh Hoàng Anh Tuấn đã viết cho cháu Thủy Tiên bằng áng thơ văn rất đẹp đẽ như bài Lá Thư Mùa Thu năm 2000:



" Cháu Thủy Tiên yêu dấu!

Bác viết cho cháu thư này, nhưng không phải để cháu đọc ngay bây giờ, mà để cháu đọc mai sau, khi cháu đã khôn lớn. Bác như người may áo cho con nít, may phòng hờ đến khi đứa bé lớn lên, nó sẽ mặc vừa! Tuy vậy, ngay từ bây giờ, khi đang viết những hàng chữ này, bác đã thấy được bằng tưởng tượng, những thoáng cười nhẹ nhàng trên môi cháu. Được thế thì hay quá! Vì những nụ cười thường đem lại chút ít thoải mái cần thiết trong cuộc sống ngày một thêm tối tăm nghiệt ngã này.

Thủy Tiên ơi! Đã thu rồi! Mà là thu muộn màng nữa chứ đâu phải mới đầu thu.

Vậy mà trên "nẻo thuộc’ chưa thấy bóng nai về, nhẹ bước trên thảm lá khô vàng, để âm thanh của những bước chân nai đạp trên lá vàng vương vấn không gian? Thế giới thơ hôm nay đâu còn là thế giới thơ thuở nào của thi sĩ Lưu Trọng Lư nên con nai vàng của thi sĩ đã đi lạc vào một khu thị tứ náo nhiệt nào đó rồi!







Bây giờ, tất cả đều thực, thực đến phủ phàng, đến buồn nản. Còn mơ mộng gì được nữa! Bác muốn làm một bài thơ ngắn đã gần như hoàn thành trong ý tưởng, vậy mà không thể nào viết ra nổi.

Bác sẽ không đồng ý nếu có ai cho rằng vì không có hứng, nên làm thơ mới khó khăn. Không phải đâu! Bác làm thơ từ khi bằng tuổi cháu bây giờ, chưa từng cần phải có hứng, cũng chưa từng do sự rung động của tâm hồn. Chỉ nhớ đến những rung động đã trải qua thì có.

Hình như sự chán nản ảnh hưởng tai hại đến sáng tác văn nghệ nói chung và sáng tác thi ca nói riêng.

Người ta cho rằng viết là để giải tỏa tâm sự, là trao gửi niềm riêng. Nhưng, trao gửi mà không có người ...

nhận thì còn gì chán nản cho bằng. Hát cũng cần có người nghe, hát chỉ cho mình nghe, ai còn muốn hát làm gì! Nói như vậy là đặt vần đề "đối tượng" rồi đó.

Bàn chuyện thi ca thì lung tung lắm, không biết tìm đâu lối ra. Mà bác lại thuộc loại người không biết lý luận, không hiểu gì về lý luận, dấn thân vào chỗ rối rắm nhiều ngả thì chỉ có lạc đường mà… chết thôi!

Lại nhẩy qua chuyện khác vậy, cháu nhé.

… Bác đến San Jose lập nghiệp, ngay từ buổi đầu đã gặp và quen biết cha cháu. Khi mới có cháu, cha mẹ cháu mỗi lần tới thăm bác là mang cháu theo. Cháu bé tí, nằm trong cái nôi xách tay. Bác thường ví cái nôi đó là cái giỏ hoa. Cháu nằm trong nôi rất ngoan, không ọ ọe gì cả. Bác hay ngắm nghía cháu nằm trong nôi và thành thật nói với cha mẹ cháu: "Đó là tác phẩm đẹp nhất và quan trọng nhất của một đời nghệ sĩ sáng tác". Ý nghĩ đó của bác cho tới nay vẫn không hề thay đổi.

Riêng bác, bác vẫn cho rằng tất cả những gì bác đã sáng tác quả thật không nghĩa lý gì bên cạnh các con và cháu của bác!

Hồi này bác yếu sức, nhiều phiền muộn lại đang cai thuốc lá nên viết khó khăn lắm! Nhưng điều cuối cùng bác muốn gói ghém là: "Thủy Tiên ơi! cháu mới đích thực là tác phẩm đẹp nhất và giá trị nhất của cha mẹ cháu đấy!"



(tháng chin mùa thu năm hai ngàn)




Sau mấy ngày xuân, hoa Thủy Tiên dần tàn, mấy cánh hoa trắng nõn nhụy vàng tinh khiết đã nằm êm trong trang sách ép mà tôi thích lưu giữ lại kỷ niệm bằng cách đó. Riêng củ hoa đã khô, tôi đem trồng dưới đất như lời chỉ dẫn kinh nghiệm của anh Hoàng Anh Tuấn sau mỗi mùa hoa. Yêu thích hoa lá nhưng mấy thuở tôi chịu khó làm vườn nên lần được đào xới đất để trồng củ thủy tiên ấy, tôi sung sướng như đứa trẻ được chơi nghịch đất cát ngày xưa, chỉ khác là chẳng sợ bị la mắng vì làm bẩn quần áo để mẹ phái khổ công giặt giũ. Vừa xới đất tôi vừa thú vị nhớ đến mấy câu chuyện thần tiên thuở nhỏ, vốn tính hay đùa vui dẫu trong ý nghĩ một mình, tôi lại còn tưởng mình giống như nàng Tấm đang đào đất chôn xương cá Bống chờ ngày hóa phép, còn tôi chôn củ hoa hôm nay chỉ mong sang năm nó mọc lại cây thủy tiên mới là mãn nguyện lắm rồi.

Ấy vậy mà chăm chăm chỉ chỉ tưới nước được vài hôm tôi lại quên bẵng mất tiêu củ thủy tiên tội nghiệp đó. Mãi cho tới mùa xuân năm sau, đi ngang qua mảnh vườn nhỏ trước sân nhà có trồng vài cây bông hồng đang kết nụ ra hoa tươi thắm, tôi chợt thấy mấy bụi nhỏ có nhánh lá xanh dài đang vươn lên rất đẹp. Đứng ngắm ngẩn ngơ mất cả phút, tôi chẳng biết cây lạ ở đâu tự nhiên mọc nhanh và đẹp thế nhưng cũng vô tình chẳng thắc mắc gì thêm. Tới vài hôm sau, mấy khóm cây nhỏ nhú ra mấy cành hoa trắng nõn nhụy vàng, thanh mảnh xinh tươi.

Trời đất ơi, cây hoa Thủy Tiên, năm ngoái mình đã trồng mà lại không nhận ra thì còn nói chi tới tình nghĩa với nó nữa. Sung sướng như cô Tấm bổng dưng nhận được món quà từ xương cá bống, tôi vội chạy vào nhà, nhấc phôn lên gọi ngay cho anh Hoàng Anh Tuấn để khoe rối rít cái chuyện đã nghe lời anh trồng củ hoa năm ngoái, giờ đâm chồi thành mấy nhánh cây đang ra hoa rất khỏe và rất đẹp (chứng tỏ ông thầy dậy hay và người học cũng biết khéo ươm cây).

Đầu mùa xuân năm đó, tôi có hai món quà thú vị là mấy cây hoa thủy tiên mọc lên từ củ cây năm ngoái và bài thơ được anh Hoàng Anh Tuấn gởi tặng khi biết tôi đang chuẩn bị đem in thi tập Mặt Trời Thơ, đó là bài "Ngọc Thủy Khai Xuân":



"để cho giòng suối trôi nghiêng

những viên sỏi ngọc trầm mình trong sương

lặng im nghe tiếng thủy cầm

mòn hao năm tháng mấy lần khai xuân!"



Và tháng ba đầu xuân năm 2004, con gái tôi lại nhận được món quà rất quý của bác Hoàng Anh Tuấn (dù bác vẫn may áo lớn rộng phòng hờ cho đứa bé) nhân ngày sinh nhật mười hai tuổi. Đó là truyện ngắn, rất ngắn của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn với tựa đề Thủy Tiên Mười Tám:



"Cháu Thủy Tiên yêu quý,

Sáng hôm đó, bác ra khu thương xá Lion thật sớm, đứng trước tiệm kim hoàn Nhan Thành, chờ đợi ông Mỹ Thịnh mang đến cho bác củ thủy tiên mà bác đã xin dành cho mình từ chiều hôm trước.

Năm nào cũng vậy, cứ Tết đến là nhà bác phải có củ thủy tiên đẹp, không thể thiếu được, nhưng phải là củ thủy tiên được gọt rất khéo bởi đôi tay tài hoa của ông Mỹ Thịnh.

Củ thủy tiên mà ông Mỹ Thịnh dành cho bác năm nay rất đẹp, gọt khéo hơn mấy năm trước nhiều. Cô Triều Nghi đến chơi nhà bác cứ tấm tắc khen hoài.

Có điều, củ thủy tiên này có lẽ thuộc loại làm biếng…!

Mùng một, rồi mùng hai mùng ba, vẫn không có lấy một bông. Cứ điệu này thì củ thủy tiên thành củ hành mất thôi!

Bác Trâm qua nhà bác Thái mừng tuổi, khi về cho hay củ thủy tiên ở nhà bác Thái (cũng do ông Mỹ Thịnh cung cấp) nở hoa rất đẹp, đếm được mười bẩy bông, bác nghe mà buồn và ghen tức quá đi!

Bác cho rằng tại tiết trời năm nay giá rét quá nên hoa thủy tiên không nở được. Bác đành phải đem hoa ra phơi ngoài nắng để lấy hơi ấm mặt trời. Liên tiếp mấy ngày liền, sáng mang hoa ra phơi nắng tối lại mang hoa vào nhà.. Thế rồi, thủy tiên cũng nở hoa thật đẹp, bác đếm được mười bẩy bông. Thế là bác hài lòng vì bằng hoa nhà bác Thái.

Nhưng vốn tính bác hiếu thắng nên vẫn khó chịu vì còn muốn hơn nữa cơ.

Cuối cùng bác nghĩ ra thủy tiên của bác không phải chỉ có mười bẩy bông mà mười tám bông lận, vì bác có cháu Thủy Tiên của bác, nghĩa là bác có mười tám bông. Mà bông thứ mười tám lại đẹp hơn nữa, là hoa Thủy Tiên đẹp nhất!

Đó là câu chuyện chỉ có bấy nhiêu bác viết vội để tặng cháu trong ngày sinh nhật năm nay".



Bác Hoàng Anh Tuấn (03-03-2004)










XIN XEM TIẾP Phần 2












Nguyễn Hữu Viện trình bày





Tùy bút Ngọc Thủy

 
 
 
 


Thơ Paris - Poèmes dédiés à Paris


Thơ Hà Nội - Poèmes dédiés à Hanoi


Thơ vinh danh Người Tù Lương Tâm - Poèmes à l'Honneur des Prisonniers de la Conscience


Thơ Tượng Trưng - Poètes Symbolistes


Thơ Siêu Thực - Poètes surréalistes


Thơ Lãng Mạng - Poètes romantiques


Thơ Hậu Hiện Đại - Poètes Post-Modernistes


Thơ Dấn Thân - Poètes engagés


Thơ Hòa Bình - Poètes pour la Paix


Thơ cho Tự Do - Poètes pour la Liberté


Thơ Lưu Đày - Poètes en exile


NGUYỄN HỮU VIỆN : Ý KIẾN Chính trị Xã hội - Phần 1


Hà Nội Một Thời Trai Chinh Chiến - Tuyển Tập Thơ Nguyễn Mạnh Hùng


Nhật Ký ĐẶNG THÙY TRÂM .. ..


Kỷ niệm Hồng Phố ...


Cuộc đời Bà Việt kiều Mỹ đẹp như một Bài thơ ...


Lễ hội Tình yêu ....(thơ nhạc tiếng Anh & Pháp do NHV tuyển chọn & sáng tác ....)


Tưởng niệm Thi sĩ Hoàng Anh Tuấn - Người Tình Chung Thủy Ngàn Năm của Hà Nội Muôn Thuở ....


Mười Năm Một Nén Hương Tâm (tưởng niệm Nhà Thơ Dân Tộc Phùng Quán)


Một Vòng Hoa cho Nhà Cách mạng Chân chính & Nhà Văn hoá Nhân bản NGUYỄN HỮU ĐANG (1913-2007)


Tưởng Niệm Húy Nhật thứ 5 Lão Tướng Trần Độ


HOÀNG SA - TRƯỜNG SA



Tưởng Niệm các Nhà Dân Chủ Việt Nam


NGUYỄN HỮU VIỆN : Ý KIẾN Chính trị Xã hội - Phần 2


Đoản thi Shakespeare


Thơ Tình cho LARA - Tuyển tập Thơ trong Tiểu thuyết Bác sĩ Zhivago


Les Miserables musical


Thi sĩ Giải Nobel Văn chương




Lãng Tử - Lãng Du - Lãng Nhân


Tuyển Tập Ảnh


Beethoven gửi Người Yêu Bất Tử : "An Die Fern Geliebte - Gởi Người Yêu Trời Viễn Phương"


Blue Ocean - Biển Xanh - Océane Bleue


My Faraway White Dove ...


Chúc Mừng Xuân Kỷ Sửu 2009 HẠNH PHÚC - YÊU ĐỜI ...


Kỷ Niệm Biến Cố THIÊN AN MÔN 20 Năm (1989-2009)


Aung San Suu Kyi : Linh Hồn của Phong Trào Dân Chủ Miến Điện


Trang Tưởng Niệm Những Con Người Khả kính ...và những Cánh Chim Việt lìa Đàn ...


Những bài thơ .....


Dalena : Nữ ca sĩ yêu ca hát Nhạc Việt với tất cả Tình yêu và Đam mê ...


Ca Nhạc Kịch Evita : Xin Đừng Khóc Thương Cho Ta Á Căn Đình !


Anthologie de la Poésie pour François - Poetry Anthology for François


Tuyển tập Thi ca Việt Nam Hiện đại - Anthology of Modern Vietnamese Poetry


Tuyển tập Thi ca Việt Nam Hiện đại - Anthologie de la Poésie Vietnamienne Moderne


Những tình khúc Anh - Pháp - Việt - Tây Ban Nha


Thủ đô Ánh sáng qua Thi ca


Giáo sư Vũ Quốc Thúc


Thơ Yêu Nước LÝ ĐÔNG A


Céline ! ! ! ...


PARIS : chansons + songs


"Hoàng Hôn Thôn Vỹ"


Prix NOBEL : Pablo NERUDA + Gabriel Garcia Marquez


Les plus belles chansons sur MAMAN et PAPA - The most beautiful songs about MOTHER and FATHER


Academy Award for Best Animated Short Film


ROMEO and JULIET - Shakspeare


HANOI, PARIS, LONDON, .... SAIGON, WASHINGTON ... Top songs


My Teachers, My Schools, My Dog and My Friends ....


Les Chansons berceuses pour notre Titi François


Oh ! Paris !


Golden Globe Award for Best Original Song


Academy Award for Best Original Song


La Mode Parisienne - The Paris Fashion


2014 : Bonne chance François ! ...


Ý KIẾN Nguyễn Hữu Viện PHẦN 3


Ý KIẾN Nguyễn Hữu Viện PHẦN 4


Academy Award for Best Original Score - Giải Oscar cho nhạc phim hay nhất


Ý Kiến NGUYỄN HỮU VIỆN phần 5